DIỄN ĐÀN PHẬT PHÁP THỰC HÀNH - Powered by vBulletin




Cùng nhau tu học Phật pháp - Hành trình Chân lý !            Hướng chúng sinh đi, hướng chúng sinh đi, để làm Phật sự không đối đãi.


Tánh Chúng sinh cùng Phật Quốc chỉ một,
Tướng Bồ Đề hóa Liên hoa muôn vạn.

Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 83
  1. #38
    Avatar của choconxauxi
    Tham gia ngày
    May 2015
    Bài gửi
    471
    Thanks
    388
    Thanked 317 Times in 168 Posts
    CỘI NGUỒN TRUYỀN THỪA
    Tác Giả: Nguyệt Khê Thiền Sư
    __________________________________________________ ______________________________________


    PHỤ LỤC

    NGUYỆT KHÊ PHÁP SƯ CAO NGỌA XỨ BI VĂN


    ---o0o---

    Sư húy Tâm Viên, hiệu Nguyệt Khê, họ Ngô, tổ tiên là người Tiền Đường
    tỉnh Triết Giang, lập nghiệp ở Côn Minh tỉnh Vân Nam, truyền được ba đời
    đến Sư, cha là Tử Trang, mẹ là Lục Thánh Đức, sanh được năm con, Sư là
    út. Sư yếu đuối nhưng thích học, sớm đã thông minh đĩnh ngộ, theo học Nho
    với Uông Duy Dần tiên sinh. Năm 12 tuổi đọc Lan Đình Tập Tự đến câu
    “Tử sanh diệc đại hỷ, khí bất thống tai” (Tử sanh là việc lớn, há chẳng đau
    khổ ư!), bỗng nhiên có giải ngộ; mới hỏi thầy rằng: “Làm thế nào có thể
    sanh chẳng tử được?” Uông tiên sinh bảo: “Nhà Nho nói: “Chưa biết sanh
    làm sao biết tử, lời này phải hỏi nhà Phật học”.

    Bèn đến hỏi nhà Phật học, nhà Phật học bảo: “Nhục thể và linh tánh của
    kiến, văn, giác, tri đều ở trong lục đạo sanh tử luân hồi, Phật tánh thì như
    như bất động, bất sanh bất tử. Nếu chưa thấy Phật tánh thì Phật tánh luân hồi
    theo linh tánh của kiến, văn, giác, tri; nếu thấy Phật tánh tràn đầy hư không
    thì linh tánh của kiến, văn, giác, tri biến thành Phật tánh”.

    Sư hỏi: “Dùng cách nào mới thấy được Phật tánh?” Nhà Phật học không đáp
    được, mới trao cho sư các kinh Bốn Mươi Hai Chương và kinh Kim Cang.
    Từ đó nhân dịp theo học trường ở Thượng Hải, Sư kiêm thêm Phật học,
    cũng chuyên tâm nghiên cứu các sách của Lão Trang, xem hết Lục Kinh của
    nhà Nho, tham học hết các danh sư ở Giang Tô, Triết Giang, lễ bái các Đại
    đức, trình câu của nhà Phật học bảo “Dùng cách nào mới có thể minh tâm
    kiến tánh” ra hỏi, nhưng các đáp án Sư đều chưa thỏa mãn.

    Bấy giờ Tôn túc Diệu Trí dạy hãy khán thoại đầu “Niệm Phật là ai?” và
    nghiên cứu Đại Trí Độ Luận. Năm 19 tuổi, Sư quyết chí xuất gia xiển dương
    chánh pháp, hồi nhỏ cha mẹ đã đính hôn cho Sư, Sư kiên quyết không lấy
    vợ. Vào năm ấy lễ Tỉnh An hòa thượng ở nơi đó xin xuống tóc thọ đại giới.
    Vừa xuất gia đã tinh tiến dũng mãnh, nơi Phật tiền đốt hai ngón út và áp út
    tay trái, cùng cắt miếng thịt to bằng bàn tay, trên đó đốt bốn mươi tám liều
    cúng dường Phật, phát ba đại nguyện:

    1. Chẳng ham ăn ngon, mặc đẹp, siêng tu khổ hạnh chẳng bao giờ lui sụt.
    2. Tham duyệt khắp tất cả kinh điển, khổ công tham cứu.
    3. Đem hết sở đắc diễn giảng chỉ dạy để quảng lợi quần sanh.

    Mỗi ngày trừ việc xem Kinh ra, Sư còn tụng Phật hiệu năm ngàn tiếng, luôn
    tụng Hoa Nghiêm, Niết Bàn, Lăng Nghiêm. Lúc rãnh rỗi có khóa lễ bái kinh
    Viên Giác, Sư ông của Sư bảo rằng: “Tu như ngươi thì tại gia cũng được,
    cần gì phải xuất gia! Chẳng cần hiện Tăng tướng, cần phải chuyên tu pháp
    môn hướng thượng (Tổ sư thiền) mới là việc lớn bổn phận người xuất gia”,
    rồi dạy khán thoại đầu “Muôn pháp về một, một về chỗ nào?” và trao cho
    Truyền Đăng Lục, Ngũ Đăng Hội Nguyên, Chỉ Nguyệt Lục; Sư xem qua có
    cái biết có cái không. Sư rất thích Lâm Tế Ngữ Lục, nhưng cách dụng công
    như thế nào vẫn còn chưa rõ. Sư về sau theo Ngộ Tham pháp sư học giáo lý
    của các tông Thiên Thai, Hiền Thủ, Từ Ân.

    Năm 22 tuổi liền ra giảng kinh thuyết pháp, thính giả rất đông. Đáp lời mời
    của Pháp hội Lăng Già ở Nam Kinh, Sư thị chúng rằng: “Chúng sanh bản lai
    là Phật, chỉ vì vọng niệm vô minh nên không liễu thoát sanh tử được, nếu
    phá một phần vọng niệm vô minh thì được chứng một phần Pháp thân, vọng
    niệm vô minh phá hết thì Pháp thân hiển lộ”.

    Bấy giờ trong Pháp hội có Tôn túc Khai Minh hỏi rằng: Nếu vọng niệm vô
    minh từ ngoài đến, không có dính dáng gì với ông thì cần gì dứt nó? Nếu
    vọng niệm từ bên trong sanh ra, ví như nguồn suối luôn luôn có nước chảy,
    dứt rồi lại sanh, sanh rồi lại dứt, đến khi nào mới hết! Tu hành như thế thật
    chẳng có chỗ đúng! Vọng niệm dứt là Phật tánh, vọng niệm khởi là chúng
    sanh, vậy thành Phật cũng có luân hồi ư?

    Sư không trả lời được




    Thanh thanh thúy trúc, tổng thị Pháp thân,
    Uất uất huỳnh hoa, vô phi Bát Nhã

  2. The Following 2 Users Say Thank You to choconxauxi For This Useful Post:

    cát bụi (01-26-2022),Ngọc Quế (01-27-2022)

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 2 người đọc bài này. (0 thành viên và 2 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •