GIẢI THOÁT TỰ NHIÊN
GIỚI THIỆU VÀ CÁC CHUẨN BỊ
__________________________________________________ ______________________________________


Ngay cả dù có thể bạn đã là một Phật tử trong một thời gian dài, những lỗi lầm có thể tiếp tục tồn tại, bạn phải tiếp tục trong thực hành theo từng bước. Nếu một Phật tử đã thực hành nhiều năm mà vẫn tham gia vào những việc bất thiện, điều này có phải là lỗi của Phật giáo hay không? Tôi nghĩ là không, đây chỉ là những vấn đề của con người mà Phật giáo chỉ cung cấp phương thuốc. Nó chẳng là lỗi của Phật giáo, chẳng hạn đạo Công Giáo khi một số tín đồ Công Giáo đã thực hành tín ngưỡng của họ trong nhiều năm cũng biểu hiện một số lỗi lầm nào đó. Tôi cảm thấy đây không phải là lỗi của đạo Công Giáo; đơn giản đây là lỗi của con người. Tương tự, điều này cũng đúng với Hồi Giáo, v.v...

Quan điểm chung cho rằng thực hành hay thực hành đạo Phật nói riêng giống như quy trình “nhấn-nút” dĩ nhiên là sai lầm. Những người không phải đạo Phật sai lầm khi áp đặt sự mong cầu của họ lên những Phật tử, nghĩ rằng họ phải đạt được một số tiến bộ tâm linh thật sự nhanh chóng, kỳ diệu. Những người mong đợi và đánh giá như vậy từ bên ngoài nên để chính bản thân họ tiếp cận và kiểm nghiệm. Hãy bước vào, thử nó, và thấy việc trở thành bồ tát trong một đêm chỉ bằng việc búng ngón tay của bạn có thật dễ dàng hay không.

Dù chúng ta có thực hành tịnh hóa dòng tâm thức mình hay không đều tùy thuộc vào việc trau dồi Bốn Tư Tưởng Làm Chuyển Tâm và thiền định về Tứ Diệu Đế. Đây là điểm trọng yếu để tịnh hóa tâm. Cũng từ thiền định này tinh thần của tỉnh thức xuất hiện. Một tinh thần tỉnh thức thật sự như vậy hoặc thậm chí là một số bản sao, đều sinh khởi từ thiền định như vậy. Tương tự, mức độ niềm tin mà chúng ta có nơi Phật, Pháp, Tăng v.v... đều xuất phát từ sự hiểu biết của mình về Bốn Tư Tưởng Làm Chuyển Tâm và Tứ Diệu Đế. Nếu thiếu sự hiểu biết này, bạn sẽ không có nền tảng để thực hành Giáo Pháp.

Về phần những vị khenpo, tulku, lama, tu sĩ, vị thầy, v.v... nếu những vị này thật sự có tâm linh tỉnh thức, điều này cho thấy các vị hoàn toàn hiểu biết thấu suốt về Bốn Tư Tưởng Làm Chuyển Tâm và Tứ Diệu Đế. Có được hiểu biết này ngụ ý rằng các vị không còn bám luyến bản thân và ác cảm với người khác. Cũng ngụ ý rằng các vị được phú cho lòng bi và niềm tin. Thậm chí dù có những vị lama, khenpo, vị thầy, tulku, v.v... có những phẩm tính và sự thanh tịnh như vậy, thật khó cho chúng ta có thể thấy và xác quyết cho chính mình. Những gì chúng ta thấy đều là lỗi lầm. Vì bản thân chúng ta có khuyết điểm, chúng ta có khuynh hướng thấy lỗi lầm. Do đó, ngay cả nếu gặp một người thanh tịnh thì thật khó cho chúng ta nhận ra được người đó là thanh tịnh. Ví dụ, chẳng hạn nếu Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đến ngay đây, có khả năng chúng ta thấy lỗi lầm nơi Ngài. Hoặc Đức Padmasambhava bước vào cửa ngay bây giờ. Và nhìn cách cư xử của Ngài chúng ta có thể kết luận, “Ồ, ông ta là một tay chơi.” Hoặc nếu Đức Phật Shakyamuni đến, có thể chúng ta nghĩ, “Ồ, một gã đầu trọc!” chúng ta xây dựng tất cả những khái niệm chấp trước này. Sự phóng chiếu này xuất phát từ những lỗi lầm của chính chúng ta. Nếu chúng ta có khả năng nhận thấy lỗi lầm của các bậc hoàn toàn thanh tịnh, thì chẳng cần bàn cãi nữa chúng ta sẽ thật sự bị tập trung vào các lỗi lầm của người khác mà trong thực tế có thể họ có một số lỗi lầm. Chẳng hạn, trước đây có một câu chuyện về Đức Dalai Lama, nói Ngài có một số bạn gái người phương Tây, mà, dĩ nhiên đây là một chuyện bịa đặt. Trong thực tế, Đức Dalai Lama chưa từng gặp một phụ nữ nào đáng bị nghi vấn. Tuy nhiên, những tin đồn như vậy lại lan truyền, hoặc bởi Cộng Sản hoặc do một số hệ phái cạnh tranh, ai biết được? Loại nói xấu này có thể xuất phát từ chủ nghĩa bè phái, từ Chủ nghĩa Cộng Sản, hay từ những tổ chức chính trị. Do vậy, quan điểm là mỗi người chúng ta cần giải thoát chính mình khỏi lỗi lầm. Từ viễn cảnh của Đức Dalai Lama và bất cứ người lành mạnh nào khác, chỉ nên nhìn người phao tin đồn như vậy với lòng bi.

Những lỗi lầm của người khác thật sự không phải là việc của chúng ta, và chúng ta không cần quan tâm tới chúngï. Điều quan trọng là chú tâm vào Bốn Tư Tưởng Làm Chuyển Tâm, vì điều này thật sự giải thoát chúng ta và người khác. Chúng ta cần giải thoát chính mình khỏi thái độ không để ý làm chúng ta đi vòng vòng không chủ định, và để chuyển hóa tâm chúng ta cần không có thì giờ dành cho tám mối quan tâm thế gian. Khi bản văn nói, “Bạn sẽ áp dụng những hoạt động của chính bạn vào cuộc sống này,” nó đặc biệt ám chỉ tám mối quan tâm thế gian này. Có phải là một mất mát lớn nếu chúng ta bỏ lỡ cơ hội thực hành Giáo Pháp và sau đó làm mất nó một cách dễ dàng không để lại dấu vết hay không? Nếu ai đó ăn cắp của bạn một ngàn đô la, bạn sẽ cảm thấy, “Ôi, tôi bị mất nhiều quá! Một mất mát lớn thay! Thật là một thảm họa! Thật là một lãng phí!” hiện thời chúng ta được phú cho cuộc sống này vốn có thể hoạt động như một nguyên nhân cho hạnh phúc, cho chính cuộc sống này cũng như trong kiếp tương lai, và vào lúc này chúng ta không coi trọng cơ hội này nhiều như việc coi trọng đồng tiền. Ngoài ra, đôi lúc thậm chí chúng ta còn giúp được sự lãng phí thời gian của người khác qua việc tham gia vào hành động bất thiện, v.v... của họ.

Đôi khi đi vào Giáo Pháp cũng giống như đi đến cửa mà không có chìa khóa và tự hỏi, “Làm sao tôi vào được?” Nhờ thiền định về cái chết và vô thường, cánh cửa của Giáo Pháp sẽ tự nó mở ra.

Hãy thiền định trong những nơi chốn như vầy: Hãy tự bạn đi, không bạn đồng hành, lên một vùng xa xôi chưa có ai đến, một nơi đáng chán, không vừa ý, tối tăm, hiểm trở, đầy sỏi đá, và đổ nát làm bạn đồng hành, nơi đó làn gió tạo âm thanh xào xạc trong cỏ, với mặt trời đang lặn khỏi bầu trời, và những dòng sông của núi non chảy xuống vang như sấm. Hoặc đi đến những mộ địa, ở đó có nhiều xác người nằm xung quanh, với các mảnh chân, tay, xương, thịt và da, nơi có những con cáo tru gào, những con quạ đang đi vòng quanh, các con cú đang gọi nhau huyên náo, gió đang rền rĩ, chó sói và cáo đang lôi kéo qua lại trên những xác chết. Chính bạn tự đi đến một nơi khủng khiếp, đáng chán, ghê rợn, và sợ hãi như vậy. Nơi chốn tạo ra một khác biệt lớn, vì đi vào một vị trí như vậy để thiền định, một nhận thức về vô thường sẽ tự động sinh khởi. Do vậy nơi chốn rất quan trọng.