Tế Điên Hòa Thượng.
Chương 226
__________________________________________________ ______________________________________


Hoa Nguyên Chí nói:

- Mi hãy nói đi.

Tên giặc mới đem sự việc từ đầu tới đuôi thuật lại. Ngôi chùa này tên là tàng trân, lão phương trượng tên là Pháp Trường. Hai vị hòa thượng đó là đồ đệ của phương trượng, một vị tên là Nguyệt Minh, một vị tên là Nguyệt Lãng, là những người lọt lưới chùa Bạch Ngự Trước đây do họ bắt hầu thiếp của Hoa hoa thái tuế Vương Thắng Tiên nên chùa bị sung công quỹ. Họ chạy về thưa lại với sư phó chuyện chùa bị mất, lão hòa thượng khuyên dạy họ cả buổi trời. Về sau lão hòa thượng lên Tam Canh Cương, để ngôi chùa đó lại cho đồ đệ. Trước khi đi, lão hòa thượng dặn dò cẩn thận, bảo hai người hãy lo bổn phận. Nhưng hai người này là đồ đệ của tửu sắc đâu có thể chừa bỏ được? Ở trong chùa họ sửa làm vách hai lớp, đem hai phụ nữ cướp được suốt ngày hành lạc. Hôm đó có mấy người lục lâm đến. Họ là Hắc mao sái Cao Thuyên, Hồng mao hống Ngụy Anh, Bạch kiếm lang Giả Hổ, Hận địa vô hoàn Lý Mãnh, Đê đầu khán tháp Trần Thanh, Trại Vân Long Hoàng Khánh, Tiểu táng môn Tạ Quảng. Những người này khi cùng Thiệu Hoa Phong chia tay ở Tàng Trân Ổ mạnh ai nấy chạy đi một ngả. Mấy người này chạy đến chùa Tàng Trân gặp Nguyệt Minh, Nguyệt Lãng là chỗ bạn bè cũ. Nguyệt Minh hỏi:

- Mấy vị từ đâu tới vậy?

- Thôi đừng nhắc tới nữa! Chúng tôi ở Từ Vân quán giúp Xích phát linh quang Thiệu Hoa Phong cùng mưu đồ đại sự, không ngờ bị quan binh vây chặt miếu, rồi bị Tế Điên Hòa thượng rượt đuổi đến nỗi lên trời không nẻo, xuống đất không đường. Biết hai vị đương gia ở đây, chúng tôi ghé lại xin tá túc ít ngày rồi sau sẽ tính.

Nguyệt Minh nói:

- Cái đó có ngại chi, các vị cứ ở đây, có gì ăn nấy mà!

Mọi người ở lại trong chùa nói chuyện mấy ngày. Hôm đó đang ngồi nói chuyện, Hắc mao sái Cao Thuận nói:

- Quan binh phủ Thường Châu tịch thu Từ Vân quán, Tế Điên giúp đỡ họ tôi không tức, đáng tức là bọn Lôi Minh, Trần Lượng, Tần Nguyên Lượng và Mã Diêu Hùng, họ cũng là người lục lâm lại đi giúp đỡ quan binh chống lại bọn lục lâm ta. Anh tôi là Cao Trân bị chết về tay bốn người này, sớm muộn gì tôi cũng trả thù họ.

Bạch kiếm lang Giả Hổ nói:

- Cao nhị ca, anh định báo cừu hại bọn Lôi Minh, Trần Lượng bốn người đó thì dễ thôi. Tôi có chủ ý đây: Hiện giờ chúng ta đang ở trong chùa báo cơm đương gia, để tôi đi ra ngoài dọ thám thử xem có món hàng gì kha khá sẽ đưa tin cho các anh em hay. Chúng ta làm vụ án này xưng tên bốn người Lôi Minh, Trần Lượng để cho quan quân bắt họ. Chúng ta vừa có được của vừa báo được thù, các anh thấy được không nào?

Mọi người cùng tán thành, nói:

- Được lắm, Ý kiến của Giả hiền đệ cao minh thật.

Bạch kiếm lang Giả Hổ liền ra khỏi miếu đến bên ngoài dò xét. Hôm đó hắn nghe La Thanh Viễn đi trấn nhiệm ở phủ Chiêu Thông, Vân Nam, mang theo hai nàng thiếp rất đẹp, một người tên là Vô song nữ Đỗ Thái Thu, một người là Trại dương phi Lý Lệ Nương, kiệu khiêng xe kéo, vàng bạc đồ tế nhuyễn rất nhiều với sáu tên phiêu đinh đi hộ tống về nhà, đang ở Vạn Thành điếm trên Kim Sa Lãnh.

Giả Hổ nghe tin này rõ ràng mới trở về chùa Tàng Trân học lại. Hai tên hòa thượng vốn là bọn háo sắc, nghe báo như thế liền nói:

- Các vị, chúng ta đồng đi nhé!