DIỄN ĐÀN PHẬT PHÁP THỰC HÀNH - Powered by vBulletin




Cùng nhau tu học Phật pháp - Hành trình Chân lý !            Hướng chúng sinh đi, hướng chúng sinh đi, để làm Phật sự không đối đãi.


Tánh Chúng sinh cùng Phật Quốc chỉ một,
Tướng Bồ Đề hóa Liên hoa muôn vạn.

Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 1052
  1. #1
    HOA Avatar của gaiden
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.095
    Thanks
    558
    Thanked 227 Times in 51 Posts
    Tế Điên Hòa Thượng.
    Chương 213
    __________________________________________________ ______________________________________


    Tối lại quan Tri huyện thăng đường, thấy vụ tra xét đầu tiên là vụ Tống Bát Tiên đón đường cướp của giết người ở Thất Lý Phố. Quan huyện truyền đưa Tống Bát Tiên lên. Nguyên biện đưa Tống Bát Tiên ra trước công đường, quan huyện hỏi:

    - Tống Bát Tiên, ngươi ở Thất Lý Phố chận đường cướp của giết chết ba người, đồng bọn mi tất cả có mấy người?

    Tống Bát Tiên nói:

    - Tiểu nhân không dám công khai sợ lão gia nổi giận, bọn tôi tất cả là sáu người, ba người đều đã về Tây Xuyên rồi, còn lại hai người cầm đầu hiện ở Trần gia bảo tại địa phương này, một người là Thánh thủ bạch viên Trần Lượng, còn người kia là Phong lý vân yên Lôi Minh. Ban đầu hai người này đề xướng, bọn tôi a tòng, cướp được 800 lượng bạc, họ chia tôi 80 lượng còn hơn 700 lượng họ lấy hết. Đó là lời khai sự thật không một câu dối trá.

    Quan Tri huyện nghe khai như thế mới ra trát đòi bắt trói ngay Lôi Minh, Trần Lượng giải về. Hôm nay trước công đường Lôi Minh, Trần Lượng hỏi quan Tri huyện lấy gì làm bằng chứng, quan huyện mới truyền dẫn Tống Bát Tiên ra đối chất.

    Tống Bát Tiên ra trước công đường quỳ lạy, quan Tri huyện hỏi:

    - Này Tống Bát Tiên, ngươi có biết hai người kia không?

    Tống Bát Tiên nói:

    - Lôi đại ca, Trần đại ca, hai anh thú nhận việc này đi! Vụ này các anh khởi xướng đầu tiên. Đánh cướp nhà quan đi trấn nhiệm, giết chết ba tên gia đinh lấy được 800 lượng bạc, hai anh nói tôi là phổ ky không thể cho nhiều, chỉ lấy một phần thôi, còn lại chín phần các anh lấy hết. Hiện nay tôi bị bắt giữ, hai anh không thèm ngó ngàng tới, làm gì cũng không biết. Tôi bị bắt thọ hình, tính là chịu một mình thôi, không muốn kéo hai anh vào làm chi. Ai bảo các anh vô tình? Thôi thì chúng ta cùng ăn một chỗ, cùng vui buồn một chỗ, vậy chúng ta cùng cung khai để lãnh án chung luôn!

    Lôi Minh, Trần Lượng nghe Tống Bát Tiên nói, giận đến tím mặt. Quan huyện ngồi bên trên gõ kỉnh đường hét:

    - Lôi Minh, Trần Lượng! Hai đứa bây còn chối quanh co chưa chịu khai ra à? Đợi bản huyện ba lần bảy lượt tra hỏi, chừng thịt da rách nát mới chịu cung chiêu hả?

    Trần Lượng nói:

    - Tống Bát Tiên, tên tiểu bối này ăn nói bậy bạ không thôi! Trước công đường có thần làm chứng, họ Trần ta có bao giờ cùng với mi làm việc trộm cướp đâu? Ai quen thân với mi ? Mi vô cớ ra ngoài gây án rồi đổ riệt cho họ Trần ta. Trước đây ta không nỡ giết mi, bởi lòng thương mà sanh họa hại này!

    Tống Bát Tiên nói:

    - Hai anh không cần chối cãi quanh nữa, tôi đã cung khai sự thật hết rồi, các anh không khai không được đâu!

    Lôi Minh tức giận lắm đến nỗi ba thi thần nhảy dựng, năm linh khí bay cao, trợn mắt nghiến răng nói:

    - Hay cho thằng tù này, hai đứa tao cùng với mi xưa kia không oán, gần đây không cừu, sao mi lại ngậm máu phun người như thế?



  2. #2
    HOA Avatar của gaiden
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.095
    Thanks
    558
    Thanked 227 Times in 51 Posts
    Tế Điên Hòa Thượng.
    Chương 213
    __________________________________________________ ______________________________________


    Quan Tri huyện thấy Lôi Minh, Trần Lượng tức giận la hét mới vỗ kỉnh đường, nói:

    - A, hai tên Lôi Minh, Trần Lượng lớn mật này! Đây là công đường của bản huyện mà tụi bây đến la lối om sòm hả? Tụi bây chẳng coi luật pháp ra gì mới dám la lối trước công đường của ta. Bây đâu, lôi chúng xuống đánh một trận!

    Trần Lượng nói:

    - Xin lão gia tạm bớt giận, tiểu nhân có việc thưa trình.

    - Có việc gì hãy nói mau! Quan huyện dục.

    - Chúng tôi cùng Tống Bát Tiên có cừu thù. Trước đây, khi chúng tôi cùng bạn đem thơ lên Mã Gia Hồ, giữa đường đau bụng quá tôi phải đi cầu ở trong rừng. Tống Bát Tiên cầm dao lén từ đằng sau lưng định tới chém tôi, bị tôi ngó thấy và bắt được. Hỏi tên hắn, hắn mạo nhận tên tôi, tôi định đưa hắn lên quan trị tội, hắn năn nỉ quá tôi mới thả ra. Nào ngờ hắn nhớ lại cừu xưa, cướp đường bị bắt hắn lại khai quàng cho chúng tôi.

    Quan huyện nói:

    - Tên này ăn nói bậy bạ không! Bay đâu, lôi chúng đánh cho một trận.

    Lập tức Lôi Minh, Trần Lượng bị kéo xuống, mỗi người bị đánh 40 bảng. Đánh xong, quan huyện hỏi cung tiếp. Lôi Minh, Trần Lượng một mực vẫn kêu oan. Quan huyện lại truyền dùng kìm kẹp gia hình rồi sẽ hỏi tiếp. Ba cây côn là tổ của năm hình, lòng người tợ sắt chẳng phải sắt, quan pháp như lò chính là lò!

    Sau lệnh truyền, Lôi Minh, Trần Lượng bị đem đi kẹp. Sắp sửa động hình thì ngoài cửa nha môn có tiếng la lớn:

    - Đại lão gia ôi, oan uổng lắm!




  3. #3
    HOA Avatar của gaiden
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.095
    Thanks
    558
    Thanked 227 Times in 51 Posts
    Tế Điên Hòa Thượng.
    Chương 214
    __________________________________________________ ______________________________________


    Chương 214

    Tế Thiền sư, Đơn Dương cứu Lôi, Minh;
    Huyện Hải Triều, Tăng đạo gặp huyện chủ.

    Người nói "Đại lão gia ôi, oan uổng lắm!" chính là Tế Điên Hòa thượng.

    Tế Điên Hòa thượng từ đâu đến thế? Nguyên khi ở Tàng Trân Ổ, Tế Điên đốt chết Thần thuật sĩ Hàn Kỳ trong lò Bát quái, Xích phát linh quang và bọn giặc sợ hãi chạy tứ tán. Tế Điên không rượt theo họ, và cảm nghe bắt rùng mình. Án linh quang biết bọn Lôi Minh, Trần Lượng đang gặp nạn, làm sao có thể bỏ qua không cứu? Từ Tàng Trân Ổ, Tế Điên theo đường lớn thẳng đến huyện Đơn Dương. Một hôm đi đến huyện Hải Triều, gặp dòng sông bắc ngang chiếc cầu Nam Bắc. Tế Điên đang đi đến tòa Trấn điếm thì có một người bước tới, nói:

    - Hòa thượng khoan đi đã! Ở địa phương chúng tôi có tin tức này hay lắm!

    - Tin tức gì thế?

    - Địa phương chúng tôi đây tên là Thạch Phật trấn, vì bên đường Bắc ở cửa phía Nam thôn có một ngôi chùa Phật đá. Đã bao năm nay không tu sửa gì cả, cũng không có hòa thượng hay đạo sĩ đến ở. Ba hôm trước Phật đá hiển thánh, từ trong chùa, Phật đá tự động đi ra đứng trên cầu để người qua lại cho tiền. Bất luận là nhiều hay ít, nếu không cho tiền Phật đá không cho đi qua. Việc này làm nhiều người phát khiếp. Phật đá mà biết hóa duyên à? Ông nghĩ xem tin tức này có mới lạ không? Có hòa thượng, lão đạo hóa duyên, hoặc đánh trống, hoặc khua leng keng thì có, chứ chưa nghe nói Phật đá biết hóa duyên bao giờ!

    Tế Điên nghe nói, án linh quang rõ biết hết, bèn hói:

    - Nếu không cho tiền rồi qua cầu có được không?

    - Không được đâu! Nhiều ít gì cũng phải cho, nếu không cho thì không qua được. Hiện tại các bô lão trong thôn chúng tôi đốt hương khấn nguyện với Phật đá, xin giúp đỡ hóa duyên sửa chữa và đừng hù dọa người ta nữa. Họ treo trên cổ Phật đá một cái túi vải vàng, trên viết: "Mộ hóa thập phương". Trên cầu để một cái thúng to, người qua lại bỏ tiền vào đó. Ba hôm nay số tiền lên cũng kha khá, không tin ông cứ đến đó thử xem.

    Tế Điên đi thẳng tới trước, đến đầu phía Nam thôn xem thử, quả nhiên thấy có một chiếc cầu lớn, bên trên một ông Phật đá đứng sừng sững. Tế Điên thấy bên đường ở đầu thôn có một quán rượu bèn bước vào kêu cơm rượu, tự rót tự uống vừa nghe các thực khách bàn tán về việc Phật đá hóa duyên. Tế Điên ăn xong kêu tính tiền. Phổ ky cho biết tất cả là 360 tiền. Tế Điên nói:

    - Ghi sổ cho ta đi!

    Phổ ky nói:

    - Không được, tiệm tôi không ghi sổ.

    - Không chịu ghi sổ thì đi lấy cho ta.

    - Lấy ở đâu?

    - Lấy trong cái thúng lớn trước Phật đá trên cầu ấy.

    - Ấy chết, không dám đâu. Ở địa phương chúng tôi có người không tin, đến đó chộp lấy tiền, lập tức có báo ứng ngay: nếu không nhức đầu đứng không vững thì cũng vẹo xương sống không dậy được.

    - Để ta lấy tiền cho ngươi xem.

    - Ừ được, tôi sẽ đi theo Hòa thượng.

    Tế Điên bước ra khỏi quán đi thẳng lên cầu, đến trước thúng thò tay lấy ra 360 tiền đưa cho phổ ky. Ai nấy thấy Hòa thượng không việc gì, bèn nói:

    - Lạ thiệt, người ta chỉ lấy một tiền thôi mà bị báo ứng ngay. Phật đá hóa duyên cho Hòa thượng xài, chuyện rõ trước mắt mới lạ kỳ chớ!

    Đương bàn luận tới đó thì nghe phía Bắc có tiếng:

    - Vô lượng Phật! Đạo Tế! Đây là thiện duyên của Phật Tổ mà ông dám loạn động à?




  4. #4
    HOA Avatar của gaiden
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.095
    Thanks
    558
    Thanked 227 Times in 51 Posts
    Tế Điên Hòa Thượng.
    Chương 214
    __________________________________________________ ______________________________________


    Mọi người nhìn thấy từ trong chùa đá đi ra một lão đạo sĩ. Vị này đầu đội đạo quan bằng vải xanh, lưng buộc dây tơ màu vàng hạnh, vớ trắng vân hài, mặt như cổ nguyệt ba thu, tóc như tuyết ba đông, tóc mai như sương tháng chín, một bộ râu quai nón bạc trắng phất phơ trước ngực, tay trái xách một giỏ hoa, tay phải cầm chiếc phất sái, sau lưng đeo Càn khôn ảo diệu đại hồ lô, người này chẳng phải ai khác mà là Đông phương thái duyệt Lão tiên ông Côn Lôn Tử ở Thượng Thanh cung trên núi Thiên thai.

    Nguyên lão tiên ông lúc rảnh không làm chi, bèn xuống Thiên Thai, dạo chơi tam sơn ngũ nhạc. Trước hết, đến Lâm An tìm Tế Điên mà không thấy. Một hôm đến trấn Thạch Phật, nhìn thấy tòa Thạch Phật viện, tường vạch lở lói, điện vũ vẹo xiêu, bao năm không được tu bổ, cũng không có trụ trì. Lão tiên ông miệng niệm!

    - Vô lượng Phật! Thiện tai, thiện tai!

    Và tự nghĩ thầm: "Đồ đệ ta là Tiểu côn lôn Quách Thuận hiện chưa có miếu. Mình nên sửa lợp ngôi miếu này cho Quách Thuận, cũng vừa làm hạ viện cho Thượng Thanh cung thì còn gì bằng!". Nhưng tính lại công trình quá to tát, độc lực khó thành. Có ý muốn hóa duyên tại địa phương mà coi lại dân cư nơi đây quá thưa thớt, không có thiện nam tín nữ phát tâm. Xem ra chiếc cầu này nối liền đại lộ, người qua lại rất nhiều. Lão Tiên ông nghĩ thầm: "Chi bằng mình vào trong miếu thi triển pháp thuật, cho Phật đá đi hóa duyên mới có thể làm kinh động lòng người". Nghĩ rồi Lão tiên ông bèn ra phía sau miếu, đại điện rất rộng rãi, bèn ngồi ở đó bắt quyết niệm chú dùng phép Ban vận đưa Phật đá ra cầu đón đường mọi người. Lão tiên ông ngồi ở trong đại điện nhắm mắt dưỡng thần, bên ngoài có ai đi qua cầu, Tiên ông ở trong đều biết. Lão tiên ông dự định hóa duyên 100 ngày có đủ số tiền sẽ bắt đầu động công. Hôm nay mới được ba ngày, nào ngờ Tế Công thiền sư lại tới, thò tay lấy tiền trong thúng. Lão tiên ông bên trong biết được mới ứng tiếng niệm "Vô lượng Phật" rồi bước ra ngoài, nói:

    - Đạo Tế, đây là thiện duyên của Phật môn mà ông dám vọng động ư?

    Tế Điên cười ha hả, nói:

    - Chà lâu quá mới gặp!

    Lão tiên ông liền bước tới cúi đầu chào hỏi:

    - Thánh tăng từ đâu tới đây?

    - Hòa thượng ta từ Thường Châu đến, chỉ nhơn vì Xích phát linh quang Thiệu Hoa Phong nhóm chúng phản nghịch, quan Tri phủ Thường Châu nhờ ta giúp đỡ bắt bọn giặc, Lão tiên ông trong vụ này công đức cũng không nhỏ.

    - Thánh tăng đã đến đây, tôi xin Thánh tăng từ bi giúp tôi hóa duyên tu đạo, thật là công đức Thánh tăng không nhỏ.

    - A Di Đà Phật, thiện tai, thiện tai! Tòa miếu này công trình quá lớn, độc lực khó thành. Tiên ông nhờ Hòa thượng ta hóa duyên để giúp ông tu sửa được dễ dàng mà Hòa thượng ta phải đi huyện Đơn dương, không có rảnh đây. Hay là ta với Tiên ông cùng lên bản huyện nhờ quan huyện ở địa phương kêu gọi dùm các thân hào phú hộ tại đây giúp ông sửa miếu.

    - Rồi đi như thế nào đây? Quan huyện địa phương đâu để ý đến việc đó được?

    - Ta nói được là được mà!

    Các người ưa nhiệt náo thấy lão đạo và Hòa thượng nói chuyện rất thân mật càng ngạc nhiên hơn. Tế Điên hỏi:

    - Xin lỗi quý vị, địa phương này thuộc về huyện nào?

    - Thuộc về huyện Hải triều.

    - Ở đây vị nào làm ơn gọi các bô lão trong thôn đến đây để ta giao thúng tiền này cho các bô lão cất để sửa chùa.




  5. #5
    HOA Avatar của gaiden
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.095
    Thanks
    558
    Thanked 227 Times in 51 Posts
    Tế Điên Hòa Thượng.
    Chương 214
    __________________________________________________ ______________________________________


    Có người đi tìm, giây lát có hơn mười vị bô lão trong thôn đến. Mọi người hỏi:

    - Hòa thượng tìm chúng tôi có việc gì? Và ở chùa nào?

    - Ta là Tế Điên tăng ở chùa Linh Ẩn. Còn vị này là Đông phương thái duyệt Tiên ông ở Thượng Thanh cung trên núi Thiên Thai. Hai chúng tôi muốn sửa lại chùa Thạch Phật này, trước hết xin đem thúng tiền giao cho quý vị để chi dùng cho lễ động công.

    Mọi người nghe nói, biết Tế Điên là bậc tiếng tăm đồn khắp, bèn nói:

    - Té ra là Thánh tăng trưởng lão.

    Nói xong ráp lại hành lễ Hòa thượng. Tế Điên đem thúng tiền giao cho các bô lão rồi mới cùng Tiên ông đi thẳng đến nha môn huyện Hải Triều. Đến nơi, Tế Điên nói:

    - Xin chào, xin chào quý vị!

    Các đương sai hỏi:

    - Đại sư phó đến đây có việc gì?

    - Cảm phiền quý vị vào bên trong thông báo cho huyện thái gia biết có ta là Tế Điên ở chùa Linh Ẩn muốn ra mắt.

    Sai nhân vào trong bẩm báo, nhằm lúc quan huyện rảnh rang ở thư phòng. Sai nhân vào thỉnh an rồi báo:

    - Bẩm lão gia, hiện có Tế Điên tăng ở chùa Linh Ẩn ở bên ngoài đến xin ra mắt!

    Quan Tri huyện nghe nói có Tế Điên đến, vui mừng vô kể. Quan huyện này nguyên là người ở huyện Long Du, họ Trương tên Văn Khôi. Trước đây được Tế Công cứu tánh mạng, sau đó đi thi liên trúng tam trường được bổ nhiệm Tri huyện và đáo nhậm huyện Hải Triều hơn một năm nay. Hôm nay nghe nói có Tế Điên đến, lật đật bước ra ngoài nghinh tiếp, nói:

    - Bạch Thánh tăng! Lão nhân gia từ trước đến nay vẫn khỏe hỉ? Lâu quá không gặp được người! Đệ tử đang nghĩ nhớ đến lão nhân gia. Còn vị đạo gia này quý tánh là chi?

    - Đây là Đông phương thái duyệt Lão tiên ông.

    Trương Văn Khôi lật đật bước tới hành lễ và mời vào thư phòng. An tọa xong, gia nhân bưng trà lên hầu. Trương Văn Khôi hỏi Tế Điên:

    - Bạch thánh tăng, người từ đâu đến đây?

    - Ta từ phủ Thường Châu, nhân vì Từ Vân quán cấu kết với bọn giặc, Thái thú Thường Châu mời Hòa thượng ta đến giúp bắt giặc.

    Đang nói tới đó thì có Tam ban Đô đầu của huyện bước vào. Người này họ An tên Thiên Thọ, rất có hiếu với mẹ. Mẹ anh ta bị bệnh nặng, uống thuốc nhiều thầy mà không thuyên giảm. Nay nghe có Tế Điên là bậc danh đức vang dội về diệu dược linh đơn cứu giúp mọi người, An Thiên Thọ bước tới thư phòng dập đầu hành lễ, nói:

    - Cầu xin Thánh tăng trưởng lão đại phát từ tâm cho! mẹ con năm nay 65 tuổi, bình thường bị chứng đàm suyễn ho hen, nay lại tái phát rất là trầm trọng, nằm liệt trên giường năm, sáu ngày nay. Cầu xin thánh tăng trường lão ban cho một ít thuốc để mẫu thân con uống. Xin dập đầu lạy tạ Thánh tăng.

    - Không sao đâu, Tế Điên nói, để ta cho chú một viên thuốc đem về cho mẹ chú uống là khỏe ngay thôi.

    Nói rồi, Tế Điên móc ra một cục thuốc đưa cho An Thiên Thọ, An Thiên Thọ mừng rỡ cảm tạ Hòa thượng rồi đi ra. Tế Điên nói với quan huyện:

    - Lão gia này, hôm nay ta đến muốn nhờ lão gia giúp cho một việc.

    - Chỉ cần việc đó tôi làm được, Thánh tăng dạy bảo tôi muôn chết không từ nan.

    - Tại trấn Thạch Phật ở địa phương lão gia có ngôi chùa Thạch Phật, bao năm nay không được sửa chữa, vách tường lở lói, trính xiêng xiêu vẹo. Vị đạo gia này muốn sửa sang ngôi chùa đó mà công trình lớn quá, độc lực khó thành, muốn tự mình hóa duyên mà chưa chắc có thể hóa duyên đủ. Xin nhờ lão gia một việc công đức là mời thân hào phú hộ tại địa phương ra sức giúp đỡ đạo gia trùng tu viện Thạch Phật, đó cũng kể là làm một việc thiện.

    - Thánh tăng đã dạy bảo như thế, việc đó sức tôi có thể làm được. Hiện nay đệ tử có một mối lo âu, cầu xin Thánh tăng giúp giải quyết cho.

    - Việc gì thế?

    Trương Văn Khôi mới đem sự việc kể lại một lượt và yêu cầu Hòa thượng đại thi pháp lực đuổi bắt yêu quái.




  6. #6
    HOA Avatar của gaiden
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.095
    Thanks
    558
    Thanked 227 Times in 51 Posts
    Tế Điên Hòa Thượng.
    Chương 215
    __________________________________________________ ______________________________________


    Chương 215

    Bắt yêu quái, pháp bảo thành kỳ công;
    Biện lẽ ngay, Tế Công cứu đồ đệ.

    Tế Điên hỏi Trương Văn Khôi:

    - Việc gì thế?

    - Từ khi đáo nhiệm đến giờ, trong nha môn của đệ tử, tiểu muội bị yêu tinh quấy phá luôn. Từ trước tới nay đệ tử không hề tin dị đoan, loạn thần yêu quái. Đệ tử chỉ cho là tiểu muội bị điên loạn. về sau càng lúc càng dữ dội hơn. Hiện giờ tiểu muội hình dáng đổi khác, cũng không ăn uống chi, mỗi tối từ canh một đến canh hai Yêu tinh lại đến, ở trong phòng tiểu muội nói chuyện, bên ngoài nghe rõ mồn một, làm cho mọi người sợ quá không ai dám ra sau cả. Cầu xin Thánh tăng từ bi bắt yêu an trạch đuổi Quỷ trị bệnh cứu tánh mạng cho tiểu muội.

    Tế Điên án linh quang rõ biết cả, bèn nói:

    - Thôi được không sao đâu, tối nay cho dọn đồ đạc của cô nương và bảo cô nương sang phòng khác. Ta cùng lão đạo tối nay vào phòng đó chờ đợi Yêu tinh.

    - Thế thì tốt quá! Thánh tăng bắt yêu có cần dùng thứ gì không?

    - Không dùng thứ gì cả.

    Trương Văn khôi tức thì cho gia nhân đưa tin vào nhà trong, bảo cô nương dời sang phòng của lão thái thái. Trương Văn Khôi lại bảo lau dọn thư phòng chuẩn bị dọn tiệc rượu tại đó. Gia nhân vâng dạ lau dọn bàn ghế sắp đặt thức ăn, Trương Văn Khôi đích thân tiếp đãi Tăng Đạo, hai bên cùng ăn uống nói cười vui vẻ.

    Lão Tiên ông hỏi Tế Điên:

    - Ngày mai Thánh tăng đi đâu?

    - Ngày mai tôi phải đi đến huyện Đơn Dương gấp, bây giờ đồ đệ tôi là Lôi Minh, Trần Lượng đang mắc nạn ở đó. Tôi không đi không được. Việc của lão Tiên ông sửa miếu để nhờ lão gia đây lo cho, nhờ lão gia đây chịu khó một chút là được thôi.

    Trương Văn Khôi nói:

    - Tiên trưởng cứ yên tâm, ngày mai tôi cho người gọi các thân hào nhân sĩ đến thương lượng để chung thành nghĩa cử.

    Chuyện vãn ăn uống xong, trời đã lên đèn. Tế Điên hỏi:

    - Phía sau đã dọn dẹp xong chưa? Hai chúng ta ra sau nhé! Để chúng ta bắt được Yêu tinh cho các ngươi xem.

    Trương Văn Khôi lập tức kêu gia nhân cầm đèn đi trước dẫn đường cùng ra phòng tiểu thơ ở phía sau. Đó là căn nhà tứ hợp, cô nương ở Bắc thượng phòng phía Đông. Trương Văn Khôi cùng hai vị tăng, đạo bước vào phòng. Tế Điên nói:

    - Lão gia hãy di ra đi! Chừng nào tôi kêu, các vị hãy tới.

    Trương Văn Khôi vừa quay mình đi ra thì Tế Công cùng lão đạo sĩ đều ngồi xếp bằng nhắm mắt dưỡng thần. Chờ đến trống điểm canh hai, nghe bên ngoài có tiếng gió động. Tế Điên nói:

    - Tới rồi đó.

    Lão đạo sĩ nói:

    - Không cần Thánh tăng phải bắt nó, thứ Yêu ma cỏn con đó cần gì lão gia nhân phải nhọc sức, để tôi bắt nó cho.

    - Cũng được!





  7. #7
    HOA Avatar của gaiden
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.095
    Thanks
    558
    Thanked 227 Times in 51 Posts
    Tế Điên Hòa Thượng.
    Chương 215
    __________________________________________________ ______________________________________


    Lão tiên ông lập tức lấy Càn khôn ảo diệu đại hồ lô cầm sẵn trên tay. Kế nghe bên ngoài có tiếng hô:

    - Ngô thần đã tới.

    Tiếp theo một tiếng la:

    - A, trong nhà có mùi người lạ, ai cả gan dám đến quấy rầy nhà của Ngô thần thế?

    Lão Tiên ông và Tế Điên nín thinh. Từ bên ngoài, Yêu tinh sấn sả bước vào. Đó là một người dáng vẻ thư sinh công tử, đầu đội khăn văn sinh công tử bằng đoạn màu phấn lăng có thả hai dải trên thêu hoa loa kèn ẩn mây, trên thêu ba đóa lam hoa, lưng buộc dây tơ, vớ trắng cổ cao trên đôi giày đế dày, mặt như chậu bạc, đẹp như ngọc, mày thanh mắt đẹp sáng ngời.

    Lão Tiên ông nhìn thấy, nói:

    - Hay cho con yêu ma này lớn gan thiệt! Dám khuấy nhiễu chốn nhơn gian hử ? Sơn nhân bắt mi đây.

    Lập tức nắp Càn khôn ảo diệu đại hồ lô được mở ra, phóng ra năm đạo hào quang. Con Yêu tinh đó sửa soạn chạy trốn, nào ngờ chiếc Càn khôn ảo diệu đại hồ lô này, bất luận là Yêu tinh đại đạo nào cũng khó chạy khỏi. Ngay lúc ấy hào quang cuốn lại, hút lấy Yêu tinh vào trong. Lão Tiên ông niệm chú lâm râm, nghiêng hồ lô trút Yêu tinh ra. Yêu tinh đã hiện nguyên hình bị lão Tiên ông dùng chú triệt giữ, không nhúc nhích được. Té ra là một con cá thu đen to xộn.

    Con cá thu đen này có hơn 3.000 năm tu luyện. Nhân vì trước đây khi Trương Văn Khôi đi đáo nhậm, ngồi thuyền qua Tây Hồ, cũng tại cô nương xinh đẹp quá, ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài bỗng lọt vào mắt chàng cá thu đen Yêu tinh kia. Hắn bèn hóa ra một văn sinh công tử cứ theo vấn vít bên cô nương mà không lo tu chánh vụ mới bị lão Tiên ông bắt được như hôm nay. Bắt được Yêu tinh, tiên ông hô mọi người vào xem. Bên ngoài đã có người chạy vào báo với Trương văn Khôi.

    Mọi người chạy ra phía nhà sau xem kỹ Yêu tinh chính là con cá thu đen lớn. Lão Tiên ông nói:

    - Con nghiệt súc này dám đến quấy phá nhân gian hử? Thiệt là đáng giận!

    Nói rồi tay kiếm lia một nhát, cá thu bị đứt làm hai đoạn.

    Tế Điên thấy lão Tiên ông giết chết cá thu rồi, chỉ biết niệm:

    - A Di Đà Phật, thiện tai, thiện tai!

    La Hán gia biết rõ hôm nay lão Tiên ông giết Hắc thu tinh rồi sau này thế nào cũng có Bát quái náo Lâm An để báo thù cho Hắc thu tinh chớ chẳng không. Đó là chuyện sau.

    Lão Tiên ông giết Hắc thu tinh rồi. Trương Văn Khôi bước tới hành lễ nói:

    - Đội ơn lão Tiên trưởng đã phát từ tâm giết chết yêu tinh cho. Từ nay tiểu muội chắc sẽ bình phục lại được.

    Nói rồi hối gia nhân dọn tiệc khoản đãi. Trương Văn Khôi cùng Hòa thượng và Lão Tiên ông ăn uống vui vẻ. Phút chốc trời đã vụt sáng, Tế Điên nói:

    - Tôi có việc gấp xin cáo từ! Việc của Lão Tiên ông xin lão gia để tâm lo lắng cho. Hôm khác Hòa thượng ta sẽ trở lại tạ ơn.




Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •