DIỄN ĐÀN PHẬT PHÁP THỰC HÀNH - Powered by vBulletin




Cùng nhau tu học Phật pháp - Hành trình Chân lý !            Hướng chúng sinh đi, hướng chúng sinh đi, để làm Phật sự không đối đãi.


Tánh Chúng sinh cùng Phật Quốc chỉ một,
Tướng Bồ Đề hóa Liên hoa muôn vạn.

Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 1052
  1. #1
    HOA Avatar của gaiden
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.095
    Thanks
    558
    Thanked 227 Times in 51 Posts
    Tế Điên Hòa Thượng.
    Chương 115
    __________________________________________________ ______________________________________


    Nói tới đó thì thấy cha mẹ vợ con của người tội bu lại kêu khóc rất thảm thiết. Người tội ấy là ai? Tại sao bị bắt như thế? Anh ta họ Phùng, có tên đôi là Ngươn Khánh, nhà ở hẻm thứ hai phía Đông thành Lâm An. Nhà có cha mẹ, vợ và con nhỏ, sống bằng nghề thợ bạc, rất khéo léo và thành thật. Anh ta có người sư đệ họ Lưu, tên Văn Ngọc, đang mở tiệm thợ bạc ở phủ Trấn Giang, nhân vì buôn bán bề bộn, dùng người không xứng, mới viết thơ mời Phùng Ngươn Khánh đến coi sóc việc mua bán giúp. Phùng Ngươn Khánh thật tâm làm việc không từ khó nhọc, giúp đỡ đàn em của mình trong việc mua bán. Qua 4,5 năm, đem số tiền lời trả hết những chỗ vay mượn. Lưu Văn Ngọc đối xử với Phùng Ngươn Khánh như tình anh em, rất là cảm khích. Thấy Phùng Ngươn Khánh tận tụy trong công việc mới đem tiền lời chia cho Phùng Ngươn Khánh một nửa khi mỗi năm Phùng Ngươn Khánh về thăm nhà một lần. Không dè Phùng Ngươn Khánh lao lực lâu ngày sanh ra bệnh nặng, không thể duy trì nổi, mới nói với Lưu Văn Ngọc:

    - Tôi muốn về nhà nghỉ ngơi dưỡng bệnh, mạnh rồi sẽ trở lại.

    Lưu Văn Ngọc thấy sư huynh bệnh thể rất nặng cũng không ngăn cản, bèn cho 50 lượng bạc về nhà dưỡng bệnh, chính Phùng Ngươn Khánh cũng có riêng 20 lượng cùng đem về. Thuê một chiếc thuyền trở về Lâm An. Đến Lâm An thì trời đã tối. Người quản thuyền không cho Phùng Ngươn Khánh lên bờ, nói:

    - Trời tối rồi, mai hãy lên bờ.

    Phùng Ngươn Khánh hận mình chẳng thể về nhà ngay nên tự tay xách hành lý đồ đạc bước lên bờ đi về phía cửa Đông ngoại thành. Vì anh ta lâu nay mắc bệnh nên đi không nổi, cách nhà còn hai dặm, bèn tính dừng lại nghỉ đỡ. Nào ngờ vừa ngồi xuống nghỉ liền chợp mắt ngủ quên đi. Trời đã sang canh hai, canh phu đi qua dòm thấy mới đánh thức Phùng Ngươn Khánh dậy và hỏi:

    - Tại sao anh ngủ ở đây? Chỗ này thường hay bị cướp lắm đấy!

    - Nhà này ở hẻm thứ hai thành này. Tôi từ phủ Trấn Giang mắc bệnh trở về vừa xuống thuyền bèn đi về đây, mệt quá muốn nghỉ đỡ, không dè lại ngủ quên.

    - Anh mau về nhà đi!

    Phùng Ngươn Khánh vừa định đi, canh phu lại rọi đèn ra phía trước, thì thấy một thây chết người đàn ông trên cổ có một nhát dao mới tàng ràng. Canh phu lật đật níu Phùng Ngươn Khánh lại nói:

    - Anh cả gan giết người rồi giả bộ ngủ hả? Đừng có đi!

    - Tôi đâu biết gì!

    - Thế là không xong rồi! Anh không được đi đấy!

    Anh canh phu níu Phùng Ngươn Khánh lôi đến quan địa phương. Phùng Nguyên Khánh lập tức bị đưa đến nha môn. Quan huyện mới đáo nhiệm huyện Tiền Đường họ Đoàn tên là Bất Thanh, nghe quan địa phương bẩm báo lập tức thăng đường, bảo đưa Phùng Ngươn Khánh ra xét xử. Phùng Ngươn Khánh thưa:

    - Khải bẩm lão gia! Tiểu nhơn họ Phùng, tên là Ngươn Khánh, nhà ở hẻm thứ hai bên góc thành Đông, làm nghề thợ bạc, đi buôn bán ở phủ Trấn Giang, vì bệnh nên ngồi thuyền về nhà. Tối nay lên thuyền về nhà, đi đến rừng cây, mệt quá đi không nổi, ngồi nghỉ giây lát bỗng chợp mắt ngủ quên. Canh phu đánh thức tôi dậy. Mở mắt ra thấy có một tử thi ở gần, tôi đâu có biết là ai giết họ.




  2. #2
    HOA Avatar của gaiden
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.095
    Thanks
    558
    Thanked 227 Times in 51 Posts
    Tế Điên Hòa Thượng.
    Chương 115
    __________________________________________________ ______________________________________


    Quan huyện truyền:

    - Nó nói hoàn toàn không đúng, kéo nó ra đánh một trận, đánh xong rồi hỏi tiếp!

    Phùng Ngươn Khánh vẫn khai là không biết, lập tức bị lôi ra đánh đòn. Ngày kế, quan Tri huyện đi khám nghiệm tử thi có người nhận biết tử thi, bảo rằng:

    - Người bị giết có họ hàng với chưởng quỹ tiệm Thiên Hòa nơi đường lớn của huyện Tiền Đường. Hôm qua, anh ta đến tiệm gạo ngoài cửa Tế Thông lấy 70 lượng bạc, suốt đêm không thấy trở về, không biết bị ai giết chết mà số bạc cũng không còn.

    Quan Tri huyện đi khám nghiệm tử thi trở về, lục trong túi của Phùng Ngươn Khánh ra, quả nhiên có 70 lượng bạc. Quan huyện nghĩ thầm: "Không có ai khác vào đây! Chắc là tên này tham tài hại mạng người đây mà", bèn dùng cực hình tra khảo. Phùng Ngươn Khánh chịu đòn không nổi mới nghĩ rằng: "Việc này tình ngay mà lý gian, chắc là oan gia đời trước đối đầu với mình", mới nói:

    - Lão gia không cần phải khảo tra nữa! Chính tôi giết đấy!

    Quan huyện hỏi: - Con dao ở đâu?

    - Con dao mang theo mình.

    Quan huyện bảo cung khai đầy đủ, thế là thành án. Trình văn thơ lên phủ, quan Tri phủ là Triệu Phụng Sơn - một vị quan sáng suốt - thấy khẩu cung có vẻ hoảng hốt, lời lẽ chi li, cho rằng án này biện không đúng, bèn bác bỏ văn thơ của Tri huyện. Triệu Phụng Sơn phê rằng:

    - Phải đưa lên phủ để thẩm vấn lại.

    Hôm nay quan Tri huyện ngồi kiệu đưa vụ án và áp giải tội nhơn lên phủ. Cha mẹ vợ con của Phùng Ngươn Khánh đều đi theo. Mẹ anh ta nói:

    - Con ơi! Sao con làm chi việc thế này?

    Phùng Ngươn Khánh tằng hắng một tiếng, nói:

    - Ba má ơi! Cha mẹ cả đời nuôi dưỡng con mà con không thể dưỡng nuôi cha mẹ cho đến cùng! Con đâu bao giờ làm chuyện bại hoại như thế! Đây là việc tình ngay lý gian, có miệng mà khó tỏ bày, phải chịu trọng hình như thế này. Lúc đưa con đến chợ Vân Dương, gia đình xin mua cho con một cỗ quan tài, rồi nhặt đầu con đem về là được rồi!

    Cha mẹ vợ con anh ta nghe mấy lời đó lòng như dao cắt, nước mắt chảy như mưa. Trong cảnh náo nhiệt đó, mọi người ai nấy cũng thương tâm! Ngay lúc đó, Tế Điên ở đâu bước tới nói:

    - Anh ta oan ức quá! Mấy người thả ảnh ra đi!

    Quan nhơn nói:

    - Ai dám thả anh ta rả Ông đi gặp Tri phủ bảo thả. Chúng tôi không có lớn mật như vậy đâu.

    Có người nhận biết Tế Điên bèn nói:

    - Ngài định cứu anh ta thì lên gặp quan Tri phủ đi!

    - Ừ, ta sẽ lên gặp Tri phủ đây!

    Nói rồi Tế Điên đi thẳng tới nha môn Tri phủ, nói lớn:

    - Khổ quá!

    Quan nhơn hỏi:

    - Ông tìm ai?

    Tế Điên nói:

    - Chú vô bẩm với lão gia của mấy chú là có Tế Điên ở chùa Linh Ẩn đến nhé!





  3. #3
    HOA Avatar của gaiden
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.095
    Thanks
    558
    Thanked 227 Times in 51 Posts
    Tế Điên Hòa Thượng.
    Chương 115
    __________________________________________________ ______________________________________


    Quan nhơn nghe nói đâu dám chậm trễ, lật đật vào bẩm báo. Quan Tri phủ Triệu Phụng Sơn trước đây theo lệnh của Tần tướng phủ, mời Tế Điên đem hai Ban đầu đi bắt Hoa Vân Long, tới nay đã hai tháng mà chẳng thấy có tin tức gì, trong lòng còn đang lo lắng. Hôm nay bỗng nghe tin Tế Điên trở về, lật đật ra lệnh mời vào. Quan nhơn ra mời, Tế Điên bèn đi thẳng vào phủ đường. Quan phủ xuống thềm tiếp đón, hai tay ôm quyền nói:

    - Thánh tăng đi đường dãi nắng dầm sương, chắc là vất vả lắm!

    - Khéo nói, khéo nói thiệt!

    Nói rồi cùng quan phủ bước vào thư phòng. kẻ hầu vừa dâng trà thì có một quan nhơn vào bẩm:

    - Hiện có đại lão gia ở huyện Tiền Đường đưa hung phạm là Phùng Ngươn Khánh tới.

    - Bảo họ chờ giây lát, ta mắc tiếp khách.

    Tế Điên nói:

    - Lão gia thăng đường đi! Hòa thượng ta đặc biệt vì chuyện này mà tới đây đó!

    - Hai vị Ban Đầu của tôi đâu rồi? Sư phó có bắt được Hoa vân Long không?

    - Họ theo sau, sắp về tới. Chuyện đó sẽ nói sau. Bây giờ lão gia hãy thăng đường xét vụ án đi. Hòa thượng ta muốn dự nghe hỏi cung thử!

    Quan Tri phủ lập tức truyền chuẩn bị thăng đường. Quan Tri huyện bước tới hành lễ nói:

    - Ty chức đưa phạm nhân Phùng Ngươn Khánh đến để đại nhân hỏi cung lại.

    Quan Tri phủ cho dọn một chiếc bàn để Tri huyện ngồi một bên. Quan Tri huyện dòm sang thấy một ông Hòa thượng kiếc cũng ngồi một bên quan Tri phủ, bèn nghĩ thầm: "Ta là mệnh quan của triều đình, là cha mẹ của dân ngồi đây là phải. Còn Hòa thượng kiếc kia để ngồi trên đại điện như vầy coi không được tí nào". Ông ta nghĩ vậy nên có ý không vui, chớ đâu biết Tế Điên chính là Thế Tăng của Tần Thừa tướng!

    Lúc đó, quan phủ sai đưa Phùng Ngươn Khánh ra trước công đường và hỏi:

    - Này Phùng Ngươn Khánh! Ở Đông Thọ Lâm tham tài hại mạng người có phải do ngươi không?

    Phùng Ngươn Khánh đáp:

    - Lão gia không cần phải hỏi nữa, tôi đã nhận tội là được rồi mà!

    - Ngươi hãy khai thiệt đi! Tại sao lại giết người như thế?

    - Tiểu nhân thiệt là oan uổng! Quan huyện lão gia dùng cực hình tra tấn, tiểu nhân chịu không nổi nên đành nhận bừa đó thôi!

    Nói câu ấy xong, Phùng Ngươn Khánh bèn đem những việc oan ức bị khảo tra thuật lại. Quan Tri phủ nghĩ thầm: "Hiện giờ có Tế Công là vị Phật sống ở đây, tại sao mình không thỉnh cầu Ngài phân giải hộ?". Nghĩ rồi bèn nói:

    - Bạch Thánh tăng! Lão nhân gia thấy việc này phải xử như thế nào?

    Tế Điên nghe nói chỉ cười ha hả.

    Thật là:

    Gấp cứu lương dân trừ khuất khúc,

    Tóm ngay hung thủ hỏi căn do






  4. #4
    HOA Avatar của gaiden
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.095
    Thanks
    558
    Thanked 227 Times in 51 Posts
    Tế Điên Hòa Thượng.
    Chương 116
    __________________________________________________ ______________________________________


    Chương 116

    Triệu Thái thú đoán thông kỳ án,
    Tế Điên sư mở hòm khám hai thây.


    Quan Triệu Thái thú thẩm vấn Phùng Ngươn Khánh, rồi hỏi Tế Điên phải làm sao? Tế Điên đáp:

    - Nếu lão gia hỏi, thì ta nói Phùng Ngươn Khánh bị oan khuất mà!

    - Thánh tăng đã nói Phùng Ngươn Khánh bị oan khuất, vậy hung thủ là ai?

    - Hung thủ dễ tìm thôi. Hoà thượng ta ra một lát là tóm ngay.

    - Xin Thánh tăng từ bi, từ bi cho.

    - Lão gia phái hai người đi với ta nhé!

    Quan Tri phủ liền phái Lôi Tư Viễn, Mã An Kiệt cùng đi biện án với Tế Điên. Hai người theo Tế Điên ra khỏi nha môn. Tế Điên nói:

    - Ta bảo mấy ông trói ai thì cứ trói lại, kêu mấy ông bắt ai thì cứ bắt ngay nhé!

    - Cái đó tự nhiên rồi!

    Lôi đầu, Mã đầu đáp rồi cùng đi trước. Đầu kia có một người đi lại, mình mặc áo tang, tay xách giỏ rau. Tế Điên bước tới hỏi:

    - Chú đi đâu đó?

    - Tôi đi mua rau.

    - Chú để tang ai vậy?

    - Tôi để tang mẹ tôi.

    Tế Điên nói:

    - Lôi đầu lại đây trói ông ta lại.

    Lôi đầu lật đật bước tới trói nghiến người mặc áo tang lại. Người ấy hỏi:

    - Tại sao lại trói tôi?

    Tế Điên đáp:

    - Mẹ chú chết, tại sao chú không rước thầy tụng Kinh, thí cô hồn?

    - Tôi không có tiền.

    - Không được! Chúng ta phải lên quan mới được. Lôi đầu hãy dẫn người này lên nha môn đi!

    Lôi đầu nghe Tế Điên nói chắc như thật, không biết ý Hòa thượng là sao, cũng không dám trái lịnh. Đương lúc dẫn người ấy đi, Mã An Kiệt mới hỏi:

    - Bạn ơi! Bạn họ gì?

    - Tôi họ Từ, gọi là Từ Trung, nhà ở hẻm thứ tư tại góc thành phía Đông và chuyên nghề nấu bếp.

    - Mẹ anh làm sao chết vậy?

    - Mắc bệnh lâu, bị đàm chặn nghẹt mà chết.

    Tế Điên nói:

    - Chú không nói thiệt, hãy lột áo giày tang chú ấy ra rồi đưa về nha môn cho lão gia tra xét.





  5. #5
    HOA Avatar của gaiden
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.095
    Thanks
    558
    Thanked 227 Times in 51 Posts
    Tế Điên Hòa Thượng.
    Chương 116
    __________________________________________________ ______________________________________


    Về đến nha môn, người ấy bị lột áo giày tang và đưa vào trong trình bẩm với quan huyện. Quan huyện lập tức thăng đường, dạy đem Từ trung ra xét hỏi; có tế Điên ngồi một bên chứng kiến. Quan huyện hỏi:

    - Ngươi tên họ là chi?

    - Tiểu dân họ Từ tên Trung.

    - Mẹ ngươi làm sao chết vậy?

    - Bị đàm chặc nghẹt mà chết.

    Quan phủ nói:

    - Tình tiết vụ này như thế nào?

    - Nó hại chết mẹ nó đó! Tế Điên nói:

    Quan Tri huyện nghe ngạc nhiên, truyền lệnh:

    - Từ Trung! Ngươi phải khai thiệt vụ này.

    - Bẩm lão gia! Mẹ tôi chết vì bệnh thiệt mà.

    Tế Điên vọt miệng nói:

    - Lão gia đi khám nghiệm tử thi thì sẽ biết ngay.

    Quan Tri phủ lập tức truyền cho Hình phòng, Ngỗ tác cùng với bọn nha dịch đi khám nghiệm tử thi. Quan Tri phủ ngồi kiệu, áp giải Từ trung theo. Tế Điên cũng đi theo đền nhà Từ Trung. Các quan nhơn địa phương ở gần đó đều nói:

    - Lão gia chỉ làm rối thêm thôi! Rõ ràng là mẹ Từ Trung bị bệnh chết, mọi người giúp đỡ anh ta tẩm liệm đây mà!

    Quan Tri phủ sai mở nắp quan tài ra. Từ Trung nói:

    - Lãi gia muốn mở nắp quan tài để khám nghiệm, nếu tìm không ra thương tích thì sẽ làm sao đây?

    - Cái thằng lộn sòng này! Tế Công là Phật sống, đã bảo mẹ ngươi chết có duyên cớ thì chắc chắn là có duyên cớ rồi! Bây đâu! Mở nắp quan tài cho ta khám nghiệm.

    Lập tức, quan nhơn mở nắp quan tài. Hình phòng, Ngỗ tác bước lại khám nghiệm, thấy thây của lão thái thái không có dấu vết chi, quả là người chết vì bệnh. Cả Hình phòng và Ngỗ tác đều ngây người ngạc nhiên, nghĩ bụng: "Lão gia chúng ta vô cớ đòi mở nắp quan tài, chuyện này chỉ có nước lấy khăn che mặt vẫn không hết xấu hổ!". Quan Tri phủ hỏi Ngỗ tác:

    - Tử thi có bị thương không?

    Ngỗ tác ngây người ra, lắc đầu. Quan Tri phủ cũng cả kinh! Tế Điên hơi cười cười, nói:

    - Từ Trung! Chú không chịu nói thiệt sao?

    - Mẹ tôi chết vì bệnh thiệt mà! Lão gia vô cớ muốn mở nắp quan tài để khám nghiệm, tôi bây giờ phải làm sao đây?





  6. #6
    HOA Avatar của gaiden
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.095
    Thanks
    558
    Thanked 227 Times in 51 Posts
    Tế Điên Hòa Thượng.
    Chương 116
    __________________________________________________ ______________________________________


    Tế Điên liền bước tới cho một đá vào đầu quan tài, đầu quan tài bị tét ra, từ trong đó lăn ra một chiếc đầu người đàn ông. Quan Tri phủ xem thấy bỗng nhiên nổi giận, hỏi:

    - Đầu người này ở đâu ra thế?

    Tế Điên đáp:

    - Xin lão gia cứ hỏi anh ta thì rõ.

    Từ Trung sợ đến mặt mũi tái xanh, đáp:

    - Lão gia muốn hỏi tôi xin trả lời: Chiếc đầu người này không phải là của người ngoài, mà của chính em trai tôi tên là Từ Nhị Hỗn. Em tôi làm tạp dịch ở tiệm vàng nơi ngõ Tiền Đường, một ngày kia hắn trở về muộn, cầm theo 70 lượng bạc. Hai chúng tôi cùng nhau uống rượu, và hắn uống quá nhiều. Tôi hỏi hắn:

    - Bạc này ở đâu chú có vậy?

    - Không phải là anh em thân thiết, tôi không nói đâu! Hắn đáp. Chưởng quỹ tiệm vàng của hắn tối hôm kia đến tiệm gạo ở cửa Thông tế lấy tiền, hắn biết được bèn cắp theo một con dao chờ sẵn ở Đông Thọ Lâm. Giết chết Hàm chưởng quỹ xong, hắn đem số bạc ấy về nhà. Tôi nghe hắn nói, sợ việc làm tầy trời đó sẽ liên lụy đến mình, bèn phục rượu cho hắn say rồi giết chết hắn. Mẹ chúng tôi nhơn bị bệnh chết bất ngờ, tôi mới đem chiếc đầu của em tôi giấu dưới đáy quan tài của mẹ, còn thi thể hắn tôi đem giấu trong hang động. Tôi cho là việc làm này người không biết, Quỷ không hay, nào ngờ hôm nay bị lão gia tra xét! Đó là tình thiệt, tôi đã khai trình.

    Quan Tri phủ nói:

    - Bạch Thánh tăng! Việc này phải làm sao đây?

    - Cho mời chủ tiệm vàng Thiên Hòa đến để kết thúc vụ án, bảo cho biết: cha hắn bị Từ Nhị Hỗn làm tạp dịch ở tiệm vàng giết chết.

    Quan Tri phủ truyền cho chủ tiệm vàng đến, và nói rõ Từ Nhị Hỗn đã chết, bảo hắn kết thúc vụ án ngay tại phủ đường. Quan Tri phủ sai người áp tải Từ trung về lấy tang vật, lại cho chôn thi thể mẹ hắn, rồi sung Từ Trung vào quân số đi ra biên cảnh. Lão gia cùng Tế Điên trở về nha môn, kêu Phùng Ngươn Khánh lên cho biết anh ta vốn bị oan khuất và được thả ra ngay. Sự việc này làm ầm ĩ cả thành Lâm An. Nếu không phải Tế Công trưởng lão thì ai có thể biện được vụ án kỳ xảo này?

    Quan Tri phủ sau khi thả Phùng Ngươn Khánh, bèn dâng văn thư lên tướng phủ. Xét vì, Đoàn Quốc Thanh - Tri huyện Tiền Đường - coi thường nhơn mạng, xét vì hồ đồ, không xứng chức vụ, phụng chỉ cách chức quan tri huyện, rồi mời Tế Công lại uống rượu và hỏi:

    - Bạch Thánh tăng! Ngài bắt Hoa Vân Long như thế nào?

    Tế Điên bèn đem những sự việc đã qua thuật lại. Giây lát có người vào bẩm:

    - Sài Nguyên Lộc, Đỗ Chấn Anh đã giải phạm nhân về đến.





  7. #7
    HOA Avatar của gaiden
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.095
    Thanks
    558
    Thanked 227 Times in 51 Posts
    Tế Điên Hòa Thượng.
    Chương 116
    __________________________________________________ ______________________________________


    Quan Tri phủ lập tức thăng đường, gởi một phong thư phúc đáp cho quan phủ Khúc Châu, thưởng cho các quan nhơn ở Khúc Châu áp tải 20 lượng bạc, và dạy họ trở về. Sài Nguyên Lộc, Đỗ Chấn Anh bước đến giao trình:

    - Bắt giữ Hoa vân Long và bọn chứa chấp: Điền Quốc Bổn, Đặng Thành, Dương Khánh. Thâu hồi tang vật gồm: đôi bạch ngọc lung linh trong suốt, mũ phụng quan đính 13 hạt minh châu.

    Quan Tri phủ xem kỹ tang vật thấy tất cả còn nguyên vẹn, bèn truyền lịnh đem giải tội phạm ra trước công đường và hỏi:

    - Ai là Hoa Vân Long?

    Bốn tên giặc đều tự xưng tên. Tri phủ lại hỏi:

    - Này Hoa Vân Long! Ở am Ô Trúc, vì gian dâm không thành giết chết thiếu phụ; tại Thái Sơn lầu, giữa ban ngày giết chết Tần Lộc; ở phủ Tần tướng lấy trộm ngọc chúc Phụng quan rồi đề thi lên vách, tất cả đều do tay ngươi phải không?

    - Vâng, chính tôi làm.

    Quan tri phủ hỏi:

    - Điền Quốc Bổn, Khưu Thành, Dương Khánh! Các ngươi chứa chấp Hoa Vân Long phải không?

    Điền Quốc Bổn nghĩ thầm: "Mình cung khai đầy đủ cũng không hề chi! Chỉ cần thân thích của mình biết, không giết mình là được". Nghĩ rồi bèn cung khai tất cả. Quan Tri phủ ra lệnh:

    - Tạm giam bọn giặc đóng trăn nhốt vào khám hết!

    Tế Điên nói với quan Tri phủ:

    - Ta xin cáo từ về thăm chùa. Ngày mai khi Tần tướng đích thân thẩm tra bọn giặc, ta sẽ đến.

    - Như vậy cũng được. Xin mời Thánh tăng!

    Tế Điên cáo từ ra khỏi nha môn đi về phía Lãnh Tuyền Đình thì gặp ngay Dạ hành quỷ Tiểu côn lôn Quách Thuận. Quách Thuận lật đật chạy đến dập đầu thi lễ. Tế Điên nói:

    - Này Quách Thuận! Đừng làm thế! Trước đây ta có sai Lôi Minh và Trần Lượng đem cho ngươi một phong thư, ngươi có xem chưa?

    - Trước đây nhờ ơn sư phó cứu mạng. Đọc thơ xong tôi đến Lâm An ngaỵ Ban ngày ở khách điếm, tối lại lên chùa Linh Ẩn, náu mình trên nóc Đại Hùng bửu điện. Một hôm có hai tên giặc là Tạo nguyệt bồng Trình Trí Viễn, Tây lộ hổ Hạ Đông Phong đến chùa định hành thích, và chúng bị tôi đuổi chạy đi rồi!

    - Được! Bây giờ ngươi định đi đâu?





Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •