Tế Điên Hòa Thượng.
Chương 13
__________________________________________________ ______________________________________


Chương 13

Quảng Huệ tăng cuồng ngôn mắc họa.
Tế Thiền sư diệu pháp kinh người.

Có thơ rằng:

Mây chó vành trăng sắc bạc màu

Cũng không vinh nhục, cũng không sầu

Gặp nhau tâm sự quên năm tháng

Núi vẫn xanh rì nước chảy mau.


Dương Mãnh chạy ra ngoài. Trần Hiếu cũng đi theo. Hai người đi ra xem quả là Tế Điên, nói:

- Bạch sư phụ, lão nhân gia làm gì mà kêu to dữ vậy?

Tế Điên nói:

- Ta tới đây chúc thọ lão thái thái mà bọn nó chê ta rách rưới, chẳng chịu vào thưa bẩm.

Trần Hiếu, Dương Mãnh nói:

- Bọn nó chỉ nghĩ đến lợi thôi.

Trịnh Hùng cũng từ bên trong đi ra tới, thấy một vị Hòa thượng kiếc, nói:

- Hai vị hiền đệ không ở trên phòng khách uống trà, ra đây làm gì?

Dương Mãnh, Trần Hiếu nói:

- Chúng tôi hôm nay xin giới thiệu với huynh trưởng người mà chúng tôi thường đề cập đến. Đây là Tế Công thiền sư ở chùa Linh Ẩn đó.

Trịnh Hùng nói:

- Thì ra là Thánh tăng đây, đã lâu ngưỡng mộ đại danh, hôm nay may mắn được gặp, thật là phúc đức ba đời.

Tế Điên nói:

- Hôm nay là lễ mừng đại thọ của lão thái thái, tôi đưa chút lễ vật đến thân tự chúc mừng người.

Trịnh Hùng thấy Hòa thượng áo quần lam lũ giống như kẻ ăn xin, làm sao có thể đưa vào khách sảnh được, đưa mắt ngó Dương Mãnh và Trần Hiếu, lại không tiện từ chối, trong lòng còn do dự chưa định. Kế nghe Tế Điên nói:

- Ta đến đưa chút lễ vật chúc thọ thôi chớ không vào ngồi ở phòng khách đâu. Qúy phủ cao quý bằng hữu rất nhiều mà ta lại không có áo quần lành lặn.

Trịnh Hùng nghe nói thầm mừng, nhưng ngoài miệng nói vài lời giả lả:

- Hòa thượng đến đây thì có hề chi, xin mời vào.

Dương Mãnh cũng muốn Tế Điên đi vào để xem lời của Quảng Huệ nói có đúng không. Tế Điên nói:

- Trịnh đại nhân đã có lời mời, ta làm sao không đi chúc thọ lão thái thái?

Trịnh Hùng cũng không tiện cản ngăn, bèn cùng Tế Điên đi vào phòng khách. Tế Điên kêu người hầu đem bàn bát tiên ra để ngay chính giữa, trên trải thảm đỏ. Tế Điên móc thịt chó và các vật ra, rồi ngồi một bên. Trịnh Hùng mắt thấy giận tím mặt lại, ngặt có Trần Hiếu, Dương Mãnh không tiện phát tác, còn phải đến cám ơn Tế Điên rồi kêu gia nhân đem quẳng đi. Người trong phòng tiệc, Tế Điên quen biết phân nữa. Hầu bàn dọn cơm rượu lên, Tế Điên đứng dậy tới các bàn mời rượu, mời đến bàn Quảnq Huệ, Quảng Huệ ngạo nghễ ngồi cao, không thèm nói một lời. Mời xong, Tế Điên trở về bàn uống rượu.