Tối Thượng Thừa.4
___________________
1. PHẬT TÁNH (Như-Lai Tạng _ Đại Niết Bàn _ Chơn Như Tâm _ Thường Tịch Tâm)
.....A. CHƠN THƯỜNG
.....B. CHƠN LẠC
.....C. CHƠN NGÃ
Dĩ nhiên chúng ta chưa ai thực sự biết PHẬT TÁNH hay Đại Niết Bàn cho nên cũng không thực sự biết CHƠN NGÃ như thế nào, nhưng chúng ta cũng có thể "nương ngón tay" (là những gì Phật đã dạy) để tìm hiểu, để có một kiến thức căn bản về Phật pháp.
Ở trình cấp 1, Phật dạy NHƠN VÔ NGÃ :
Xác thân nầy chỉ là "cái áo khoát ngoài", tư-tưởng _ tình cảm _ sự hiểu biết, tất cả chỉ là những "chế phẫm ăn theo" do tương tác với cuộc sống mà có, chúng nó KHÔNG THỰC CÓ, KHÔNG PHẢI THỰC SỰ LÀ TA. Do lầm nhận chỗ nầy mà chúng ta mãi trôi lăn trong Sinh Tử Luân Hồi.
Rồi Phật pháp xuất hiện tại thế gian, trải qua 28 đời Tổ, ngày ấy Thần Quang Đại Sĩ đã nhận ra CÁI KHÔNG TA bằng câu nói : "Trình Thầy ! con đã kiếm CÁI BẤT AN và không thấy nó ở đâu".
Ngài đã học được bài học đầu tiên căn bản trong Phật pháp, dòm lại mình không thấy TA chỗ nào, Ngài "đã được TRÍ TUỆ CĂN BẢN, ai gọi là quả vị gì cũng được, gọi là chứng quả Tu Đà Hoàn (Nhập Lưu) cũng được.
Chỗ nầy chỉ là "hơi hơi thấy Chân lý VÔ NGÃ", càng tu học theo Phật pháp hành giả sẽ hiểu rõ hơn cho đến toàn chứng Giáo Lý VÔ NGÃ nầy, lúc đó có thể định danh trình tu chứng quả vị nầy là A-La-Hán cũng được.
Nhưng bạn ơi ! A-La-Hán là gì ? A-La-Hán là VÔ SANH
Vậy cái gì VÔ SANH ?
_ Cái Ta thật (CHƠN NGÃ) vô sanh đó ! Do vì vô sanh nên không hề có tử đây gọi là Giải thoát Sinh Tử Luân Hồi, bởi cái chuyện Sinh Tử Luân Hồi là cái chuyện "sóng lao-xao mặt nước" nó không có dính-dáng gì đến CÁI TA THẬT cả.
Nói Giải Thoát nhưng thật ra không có giải thoát gì cả, chỉ có người trong tù ngục sau khi ra khỏi ngục tù mới gọi là mình được giải thoát, còn người biết mình vốn không có trong tù (lâu nay mình vẫn thong dong bên ngoài) thì sao gọi là "mình được giải thoát" ? Cái đang ở trong tù chỉ là "một chiếc dép cũ" mà thôi !
Chỗ nầy rất quan trọng TỪ LẦM TA (chủ thể) ĐẾN KHÔNG LẦM TA nữa.
Chớ không phải "lượm lại" cái Linh Hồn hay Thần Thức mà gọi là TA, là Phật Tánh được (như H.T T.K đã phát biểu tại Tịnh Tông Học Hội):
Trước hết chúng ta phải hiểu rõ cái ‘tánh’ này, Phật tánh, Pháp tánh là không sanh không diệt. Chúng ta phải hiểu rõ đạo lý này. Tánh không sanh không diệt; nếu ‘tánh’ mê rồi thì biến thành ‘thức’. Chúng ta thường kêu bằng linh hồn. Linh hồn là gì? Ðó là tự tánh mê rồi thì biến thành ra hình trạng này, biến ra linh hồn; linh hồn đi đầu thai trong lục đạo. Không kể là đầu thai bằng phương cách nào thì nó cũng không sanh không diệt. Ðến khi nào giác ngộ rồi thì thành Bồ Tát, thành Phật. Giác ngộ thì được đại tự tại, không giác ngộ thì bị nghiệp lực chuyển. Thí dụ như lúc còn sống [chúng sanh] tạo thiện nghiệp, tâm thiện, niệm thiện, hành động thiện, hoàn cảnh sanh sống của họ là cõi người hay là cõi trời (cõi trời có 28 tầng). Nếu như tâm của họ không thiện, tư tưởng không thiện, hành vi không thiện, tương lai họ sẽ sanh vào cõi ngạ quỷ, súc sanh, hoặc là địa ngục.
Cho nên thần thức, chúng ta gọi là linh hồn, đi đầu thai chứ không bị mất đi; nó sẽ chuyển biến chứ không tiêu diệt. Nếu nó giác ngộ thì sẽ chuyển thành Phật tánh, nếu mê thì chuyển thành thần thức; Nó sẽ chuyển biến tuỳ theo mê hay ngộ và vĩnh viễn không tiêu diệt. Cho nên nếu bạn hiểu thật rõ cái chân tướng sự thật này, bạn sẽ không sợ chết nữa. Tại sao vậy? Vốn là không có sanh tử. Sanh tử là cái gì? Chỉ là thay đổi thân thể, thay đổi hoàn cảnh sinh sống thôi.”
Đoạn văn trích dẫn màu tím ở trên là của Hòa thượng T.K.... giảng tại Tịnh Tông Học Hội, Úc Châu 23-06-2003

Trả lời với trích dẫn