Bài 90.
2. THIỀN SƯ PHÁP HỘI 法會 NÚI LẶC ĐÀM, HỒNG CHÂU.
Sư hỏi Mã Tổ:
- Thế nào là ý Tổ sư từ Tây đến?
Tổ bảo:
- Nói nhỏ thôi. Lại gần đây.
Sư lại gần. Tổ tát cho một bạt tai, bảo:
- Sáu tai không đồng mưu, khi khác đến.
Hôm sau Sư đến còn vào pháp đường, nói:
- Thỉnh Hòa thượng nói:
Tổ bảo:
- Đi đi. Đợi khi lão già này thượng đường hãy ra, sẽ chứng minh cho ông.
Sư bèn ngộ, nói:
- Cảm tạ đại chúng chứng minh.
Rồi đi nhiễu quanh pháp đường một vòng, bỏ đi.
__________________________________________
3. THIỀN SƯ TRÍ KIÊN 智堅 SAM SƠN 杉山, TRÌ CHÂU.
Lúc đầu khi Sư cùng Quy Tông và Nam Tuyền hành cước, dọc đường gặp một con cọp, mỗi người đi qua tránh phía cọp. Qua rồi, Nam Tuyền hỏi Quy Tông:
- Vừa rồi thấy cọp giống con gì?
Tông đáp:
- Giống con mèo.
Tông lại hỏi Sư, Sư đáp:
- Giống con chó.
Tông lại hỏi Nam Tuyền, Tuyền đáp:
- Tôi thấy đó là đại trùng.
------------
Trong lúc Sư ăn cơm, Nam Tuyền thu dọn cơm sống nói là “sống”, Sư nói : “không sống” (vô sinh _ 無生).
Nam Tuyền nói:
- “Không sống” còn là ngọn. (vô sinh do thị mạt _ 無生猶是末)
Nam Tuyền đi ít bước. Sư gọi lại:
- Trưởng lão, trưởng lão!
Nam Tuyền xoay đầu hỏi “Gì thế?”. Sư nói:
- Chớ nói là ngọn. (mạc đạo thị mạt _ 莫道是末 )
----------
Một hôm toàn chúng lặt rau quyết (loài dương xỉ). Nam Tuyền đưa lên một cọng, nói:
- Cái này cúng dường rất tốt.
Sư nói:
- Không những cái đó mà món ngon trăm vị y cũng chẳng màng.
Nam Tuyền nói:
- Tuy nhiên như thế, mỗi thứ phải nếm nó mới được.
(Huyền Giác hỏi: “Là lời thấy hay lời chẳng thấy?”)
(huyền giác vân 。thị tướng kiến ngữ 。bất thị tướng kiến ngữ ? )
(玄覺云:是相見語, 不是相見語)
----------
Tăng hỏi;
- Thế nào là thân xưa nay?
Sư đáp:
- Cả thế gian không cái gì tương tợ. (cử thế vô tướng tự _ 舉世無相似)
__________________________________________________
4. THIỀN SƯ DUY KIẾN 惟建 NÚI LẶC ĐÀM, HỒNG CHÂU.
Một hôm Sư tọa thiền ở sau pháp đường Mã Tổ, Tổ thấy bèn thổi tai Sư, thổi hai lần Sư xuất định, thấy đó là Hòa thượng lại nhập định. Tổ về phương trượng, sai thị giả đem một chén trà cho Sư, Sư không để mắt đến trà và tự về pháp đường.
__________________________________________________ _
5. THIỀN SƯ ĐẠO HẠNH 道行 Ở MINH KHÊ, LỄ CHÂU.
Có lúc Sư nói:
- Ta có bệnh nặng chẳng phải thế gian trị được.
Ngô hữu đại bệnh phi thế sở y.
吾有大病非世所醫.
Sau, có tăng hỏi Tiên Tào Sơn:
- Nhân người xưa nói “Ta có bệnh nặng chẳng phải thế gian trị được”. Chưa biết gọi là bệnh gì?
Tào Sơn đáp:
- Bệnh mà cả đám đông không (bệnh) được.
Hỏi:
- Tất cả chúng sanh đều có bệnh đó không?
Tào đáp:
- Mọi người đều có.
Hỏi:
- Mọi người đều có, Hòa thượng có bệnh đó không?
Tào đáp:
- Đang tìm chỗ sanh khởi không thể được.
Chính mịch khởi xứ bất đắc.
正覓起處不得
Hỏi:
- Tất cả chúng sanh vì sao không bệnh (như Hòa thượng)?
Tào đáp:
- Chúng sanh nếu bệnh như thế tức chẳng phải chúng sanh.
Hỏi:
- Chưa biết chư Phật có bệnh thế không?
Tào đáp:
- Có.
Hỏi:
- Đã có, tại sao (nói) không bệnh?
Tào đáp:
- Vì ấy tỉnh táo. (vi y tinh tinh _ 為伊惺惺)
------------
Tăng hỏi:
- Tu hành thế nào?
Sư đáp:
- Phải, ông thầy đó không làm khách.
Tăng hỏi:
- Rốt cuộc thế nào?
Sư đáp:
- Để yên một chỗ thì không được.
Tăng lại hỏi:
- Thế nào là đường tu hành đúng đắn?
Sư đáp:
- Có sau Niết bàn.
Tăng hỏi:
- Thế nào là có sau Niết bàn?
Sư đáp:
- Không rửa mặt.
Tăng nói:
- Học nhân chẳng hội.
Sư nói:
- Không có cái mặt để rửa.

Trả lời với trích dẫn