CON ĐƯỜNG MÂY TRẮNGTỈNH GIẤC NHÌN TƯƠNG LAI__________________________________________________ ______________________________________
TỈNH GIẤC NHÌN TƯƠNG LAI
Sáng hôm sau tôi dậy trong ánh mặt trời rực rỡ. Tối hôm trước tôi đã thu xếp hành lý để có thể lên đường ngay. Trong ánh dương hôm nay hầu như mọi sự đã biến đổi. Tôi định gặp và cám ơn vị Lạt ma già đã cho tôi lưu trú và xin chào ông, nhưng xung quanh không có một bóng người. Tôi định đợi một lúc và dùng thì giờ để vẽ một bức tranh của sân và các tòa nhà trong tu viện. Thế nhưng vẽ xong rồi vẫn chưa thấy ai. Hầu như tu viện nằm trong ảo thuật là không hề thay đổi gì qua ngàn năm, mọi cái sống đều ngưng bặt, còn thiên nhiên xung quanh lại theo con đường đi của mình, nó để cho đá mọc ra những hình thù kỳ dị, xuyên thủng qua những gì con người đã gầy dựng.
Phải chăng tôi đang ở một nơi kỳ bí, nơi mà quá khứ đã chìm sâu thỉnh thoảng lại vươn lên, nơi mà kẻ du hành cô đơn nghe thấy những điều, mà điều đó lại biến mất như một ảo giác? “Dù sao?, tôi nghĩ, “tu viện” vẫn còn đó và nếu nó đột nhiên biến mất, ta vẫn còn bản vẽ đây”.
Chầm chậm đi xuống theo lối hẹp giữa đá và vách, tôi ngẫm lại những gì mình đã nghe thấy nơi đây. Người nài ngựa đã tới để đỡ hành lý, nhìn khuôn mặt suy tư của tôi và nói: “Vị Kuscho Rimtposché không vui lòng với chỗ ngủ à?”
“Có chứ” tôi nói, “không có chỗ nào hơn chỗ này”.
“Đâu có gì lạ”, anh nói, “nếu được ở trong phòng đã được ban phép”.
“Anh nói gì thế?” tôi hỏi và nghĩ mình nghe sai”.
“Ông không nhớ sao, Kuschog, vị lạt ma dẫn ông vào phòng đã nói phòng nầy chưa có ai ở?”.
“Nhớ chứ, tất nhiên rồi”.
“Xin nói ông biết. Lúc ông ở trong đền thì các vị Lạt ma bàn với nhau có nên để ông ở trong đó không, trong phòng đã được cúng hiến cho Tschamba, cho Phật Di Lặc”.
Đột nhiên tôi có ý nghĩ kỳ lạ.
“Sao họ lại có ý nghĩ vị Phật Di Lặc mà phải xây cả một căn phòng riêng”, tôi hỏi.
“Ông không biết là cả Tây Tạng, nhiều bảo tháp được xây dựng để thờ vị Phật tương lai nhờ uy lực của một vị đại uy lực của một vị Đại Lạt ma miền Nam sao?”
“Anh biết tên vị Lạt ma đó không?” tôi hỏi, cố giấu sự hồi hộp.
“Tôi không biết tên Ngài nhưng mọi người gọi là Tomo Géché”.

Trả lời với trích dẫn