Kinh:
“Nếu có Càn Thát Bà muốn thoát loài mình, tôi ở trước người ấy, hiện thân Càn Thát Bà, vì họ thuyết pháp, khiến cho thành tựu.
Thông rằng:
Càn Thát Bà gọi là Tầm Hương, là Thần Nhạc của Đế Thích.
Nhân dịp Vua Càn Thát Bà hiến nhạc cho Đức Thế Tôn, khi ấy núi sông đất đai, hết thảy đều khởi tiếng đàn.
Ngài Ca Diếp đứng lên nhảy múa.
Vua hỏi: “Ca Diếp há chẳng phải là A La Hán, các lậu đã hết, sao còn sót tập khí cũ?”
Phật rằng: “Thật không còn tập khí cũ, chớ phỉ báng pháp”.
Vua lại gảy đàn ba phen thì Ngài Ca Diếp cũng ba phen nhảy múa.
Vua nói: “Không phải Ca Diếp nhảy múa sao?”
Phật rằng: “Thật chẳng từng nhảy múa”.
Vua nói: “Thế Tôn sao có vọng ngữ?”
Phật rằng: “Chẳng có vọng ngữ. Ông đánh đàn, núi sông đất đai gỗ đá hết thảy đều nổi tiếng đàn, chẳng phải sao?”
Vua nói: “Thật vậy”.
Phật rằng: “Ông Ca Diếp cũng lại như thế. Vì thế thật chẳng từng nhảy múa”.
Vua bèn tin nhận.
Cổ đức tụng rằng:
“Nhè nhẹ gảy lên một tiếng đàn
Vang tiếng Tam Thiên với Đại Thiên
May có Ẩm Quang hay ý ấy
Mới dùng tay (áo) lụa rước khói xuân”.
Tổ Huyền Sa hỏi nhà sư: “Thành Càn Thát Bà, ông hiểu thế nào ?”
Đáp: “Như mộng như huyễn”.
Tổ Pháp Nhãn riêng gõ vật chỉ bày đó.
Hai tắc công án này thịnh hành. Thật là Thần Càn Thát Bà còn ở đây nói pháp.

Trả lời với trích dẫn