Kinh :
Tiêu điên đảo tưởng trong ức kiếp,
Chẳng trải tăng kỳ được Pháp Thân.
Thông rằng :
Ức kiếp thì còn có số để chỉ, còn a tăng kỳ là ba vô số kiếp. Từ vô thủy đến nay mê cái Chân mà nhận lấy Vọng, đều là cái thấy điên đảo. Nay đem Vọng về Chân, được cái Bản Tâm nhiệm mầu, thường trụ, bất diệt. Như ở trước nói Như Lai Tạng, tức là Pháp Thân vậy.
Có vị tăng hỏi Ngài Hoàng Bá : “Kinh dạy rằng : “Tiêu điên đảo tưởng trong ức kiếp. Chẳng trải tăng kỳ được Pháp Thân”, là như thế nào?”
Tổ Bá nói : “Nếu lấy sự tu hành trong ba vô số kiếp để có chỗ chứng đắc, thì hết hằng hà sa số kiếp cũng chẳng được. Còn nếu trong một sát na mà được Pháp Thân, liền ngay thấy Tánh vậy. Đó cũng là chỗ nói rốt ráo của Tam Thừa. Vì sao thế? Vì, thấy có Pháp Thân để đắc, tức thuộc về giáo pháp bất liễu nghĩa”.
Tổ Hoàng Bá xuất lời, nhả khí thật là căn khí Đại Thừa.
Ông Anan đã được Pháp Thân sao lại còn nói “Mong được xét trừ lầm vi tế?” Vì ông còn thấy có Pháp Thân để được vậy.
Thượng Tọa Thái Nguyên Phu ban đầu giảng kinh Niết Bàn ở chùa Quang Hiếu tại Dương Châu. Có một thiền giả vì trời mưa tuyết nhân đó đến nghe kinh. Đến chỗ “Ba cái Nhân của Phật Tánh, ba cái Đức của Pháp Thân”, vị Thượng Tọa đang giảng rộng về diệu lý của Pháp Thân, thiền giả bật cười.
Giảng xong, Thượng Tọa mời thiền giả uống trà, rồi nói : “Chí tôi hẹp cạn, nên y theo văn mà giải nghĩa, bỗng nhờ gặp tiếng cười, xin được nghe chỉ dạy”.
Thiền giả nói : “Quả là tôi cười vì Tòa Chủ không biết Pháp Thân”.
Thầy Phu nói : “Giảng thuyết như thế, chỗ nào chẳng được đúng?”
Đáp : “Xin Tòa Chủ nói lại một lần nữa!”
Thầy Phu nói : “Cái Lý của Pháp Thân là giống như Thái Hư, dọc suốt ba thời, ngang khắp mười phương, điều hòa Bát Cực, bao gồm Âm Dương, tùy duyên cảm ứng, không đâu chẳng khắp”.
Thiền giả nói : “Tôi không nói Tòa Chủ giảng không đúng. Nhưng ấy là chỉ mới nói được chút ít cái lượng của Pháp Thân, mà quả thật chưa biết Pháp Thân ở đâu”.
Thầy Phu nói : “Đã như thế, xin thiền đức vì tôi mà nói”.
Thiền giả : “Tòa Chủ có tin không ?”
Thầy Phu nói : “Đâu dám chẳng tin”.
Thiền giả nói : “Nếu như thế thì Tòa Chủ tạm ngừng giảng vài ngày, ở trong tịnh thất an nhiên dứt nghỉ, thâu tâm nhiếp niệm, thiện ác các duyên một phen buông bỏ hết”.
Thầy Phu theo đúng lời dạy, từ đầu hôm đến canh năm, nghe tiếng mõ, hốt nhiên khế ngộ. Bèn chạy đến gõ cửa.
Thiền giả hỏi : “Ai đó?”
Thầy Phu đáp : “Dạ, tôi”.
Thiền giả la rằng : “Dạy ông gìn giữ đại giáo, thay Phật thuyết pháp sao nửa đêm lại say rượu nằm đường!”
Thầy Phu nói : “Thiền đức tự đến giảng kinh, đem cái lỗ mũi cha sanh mẹ đẻ của tôi ra mà vặn. Từ nay trở đi, chẳng dám lầm lỗi như vậy nữa”.
Thiền giả nói : “Đi đi, ngày sau gặp nhau”.
Như thầy Phu thật là “Chẳng trải tăng kỳ được Pháp Thân”.
Có nhà sư hỏi Hòa Thượng Lợi Sơn : “Chẳng trải tăng kỳ được Pháp Thân, xin thầy chỉ thẳng”.
Tổ Sơn nói : “Con nối nghiệp cha”.
Hỏi : “Làm sao lãnh hội ?”
Tổ Sơn nói : “Chê bỏ thì chẳng có lành (từ)”.
Hỏi : “Như thế thì đại chúng đã nhờ được rồi ?”
Tổ Sơn nói : “Đại chúng hãy để đó, thế nào là Pháp Thân?”
Nhà sư không đáp được.
Tổ Sơn nói : “Ông hỏi, ta nói cho”.
Nhà sư nói : “Thế nào là Pháp Thân?”
Tổ Sơn nói : “Hoa không, bóng nắng [“Không hoa, dương diệm”]”.
Thử nói xem chỗ nói Pháp Thân của Ngài Lợi Sơn so với Ông Anan xa gần thế nào?

Trả lời với trích dẫn