Chào Tuấn Kiệt ! Để tui nói thử, bạn trẻ nghe thử, xem có lọt lổ tai hay không nhé !
"Ngã kiến" là thấy CÓ TA. Đơn cử như một người đang mãi nói chuyện, quơ tay trúng vào mặt ta (khi ta đang từ sau lưng trờ tới). Ta liền nổi sùng (nhẹ) hoặc là điên tiết (nặng). Đó do vì thấy CÓ TA, CÓ CÁI MẶT CỦA TA cho nên nổi sùng (nhẹ) hoặc là điên tiết (nặng).
"Nhân kiến" là thấy LOÀI CỦA TA (LOÀI NGƯỜI). Đơn cử như khi bạn vô tình chạm tay vào một con vật nào _ trùng bọ, rắn rít, ..._ ta liền lập tức rụt tay lại ghê sợ gớm ghiết. Vì sao ? Vì từ sâu thẳm trong tâm hồn, ta không xem mình là đồng loại của chúng (ta thấy mình là loài người). Giả sử ta là con rắn đực thì ta sẽ không ngại ngùng gì khi tiếp cận con rắn cái, vì là đồng loại.
"Chúng sinh kiến" là thấy Ta là một chúng sinh (có cảm xúc, biết đau biết buồn, ....) chớ không phải là cây cỏ vô tình.
"Thọ giả kiến" là thấy Ta có sự sống, chớ không phải là đất đá vô tri.
Tất cả 4 cái thấy này đều xoay quanh trục là TA, ngã kiến thì thô, nhân kiến, chúng sinh kiến, thọ giả kiến thì vi tế hơn. 4 cái thấy này nhà Phật gọi là THẤY LẦM. Từ THẤY LẦM mà dệt nên thế giới Vô Minh nhiều màu sắc hổn loạn, đầy bất an.
4 cái thấy này là TỨ KIẾN HOẶC, đồng nghĩa với TỨ TƯỚNG (Ngã Tướng, Nhân Tướng, Chúng sinh Tướng, Thọ Giả Tướng).
Để biểu thị trường hợp không dính mắc với 4 Tướng hay Tứ Kiến Hoặc là một đoạn Kinh trong Kinh Hoa Nghiêm _ CÁI TRỐNG TRỜI GIẢNG THUYẾT PHẬT PHÁP :
http://www.phatphapthuchanh.com/show...ll=1#post25609
Cái trống trời thì không có Ngã kiến, Nhân kiến, Chúng sinh kiến, Thọ giả kiến gì hết phải không các bạn ?!


Trả lời với trích dẫn