DIỄN ĐÀN PHẬT PHÁP THỰC HÀNH - Powered by vBulletin




Cùng nhau tu học Phật pháp - Hành trình Chân lý !            Hướng chúng sinh đi, hướng chúng sinh đi, để làm Phật sự không đối đãi.


Tánh Chúng sinh cùng Phật Quốc chỉ một,
Tướng Bồ Đề hóa Liên hoa muôn vạn.

Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 19
  1. #1
    CHỒI Avatar của Tuệ Thức
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    46
    Thanks
    103
    Thanked 122 Times in 28 Posts


    "Cái gì khám phá ra Giáo Pháp?"

    "Cái tâm khám phá,
    cố tìm cho ra tại sao sannà, tưởng, nói 'tốt'
    và tâm chụp bắt điều 'xấu'
    rồi cưỡng bách tâm tự trói chặt vào thương và ghét."
    "Ăn một lần và không bao giờ tìm ăn thêm nữa."

    "Chấm dứt tình trạng muốn nhìn, muốn hiểu biết,
    và hy vọng muốn biết thêm,
    Chấm dứt tình trạng kẹt dính trong rối loạn.
    Tâm ngồi yên trên cái bệ của nó,
    buông bỏ, không vướng mắc.

    "Một cái hồ bốn vách, nước đầy ngập đến miệng."

    "Chấm dứt ham muốn, loại bỏ hoài nghi,
    trong sạch, không vướng bụi trần, và thoát khỏi hiểm họa.
    Sannà, tưởng, lắng đọng, sankhàra, hành, không khuấy rầy.
    Như thế ấy, tâm tràn đầy tới miệng, không gì thiếu.
    Yên tĩnh và vắng lặng, tâm không ý nghĩ buồn phiền:
    điều đáng cho ta thích thú ngắm nhìn
    ngày nầy qua ngày khác.
    Dầu thọ lãnh hàng triệu kho báu ở cảnh trời
    cũng không sánh bằng tình trạng hiểu biết thật sự
    làm buông xả các hành, sankhàras.
    Ðiều chánh yếu nòng cốt: chấm dứt tham vọng.
    Nhãn hiệu nằm trong phạm vi của nó
    và không xen vào can thiệp.
    Cái tâm, không say mê với bất luận gì,
    chấm dứt mọi tranh đua.
    Cũng như ta lấy mặt gương
    và nhìn phản ảnh của mình trong đó:
    Không nên bám níu vào sannà, tưởng,
    nó cũng giống như hình ảnh của ta trong mặt gương.
    Không nên để những vấn đề của hành, sankhàra, nhiễm độc.
    "Khi tâm hoạt động, ta có thể nhìn thấy
    cái tâm chính thật, không giả mạo.
    Ta biết chắc rằng sự di động nằm bên trong mình
    vì nó đổi thay, biến chuyển.
    Tình trạng thay đổi vô chừng
    là tính chất của tâm,
    Không cần phải chỉ trích ai khác.
    Ta biết những loại uẩn khác nhau
    trong sinh hoạt của tâm.



  2. The Following User Says Thank You to Tuệ Thức For This Useful Post:

    cát bụi (03-19-2017)

  3. #2
    CHỒI Avatar của Tuệ Thức
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    46
    Thanks
    103
    Thanked 122 Times in 28 Posts


    "Trước đây tôi ngỡ rằng tưởng, sannà, là tâm,
    cái tâm dán nhãn đặt tên 'bên trong' và 'bên ngoài',
    vì lẽ ấy tôi bị lừa gạt.
    Giờ đây biết rằng tâm đảm trách nhiệm vụ,
    không còn phân vân,
    không hy vọng nương tựa vào bất luận sannà, tưởng, nào.
    Bất cứ gì phát sanh và hoại diệt
    không cần phải làm chủ
    hoặc cố gắng ngăn ngừa nó."

    "Cũng dường như leo tận đỉnh cao
    của một ngọn núi thật sự khổng lồ và
    nhìn trở xuống vùng đồng bằng phía dưới,
    thấy mọi chúng sanh."


    "Từ trên cao ngất trời nhìn trở xuống
    Ta thấy tất cả mọi sự việc của ta
    từ lúc sơ khai,
    cấu thành một con đường,
    giống như những nấc thang."
    "Thủy triều của một con sông -- nước ròng rồi nước lớn --
    có hợp với Chân Lý không?"


    "Ta không thể sửa đổi tình trạng biến chuyển đổi thay
    của sankhàra, hành.
    Do nghiệp uốn nắn,
    nó ra đời, không phải để làm cho ai phiền muộn.
    Nếu ta nắm giữ lại
    để đẩy nó đi đầu nầy đầu kia,
    tâm phải trở thành ô nhiễm và lầm lạc.
    Chớ nên nghĩ đến việc kháng cự
    đường lối thiên nhiên của sự vật.
    Hãy để cho cái tốt và cái xấu theo con đường của chính nó.
    Ta chỉ giản dị
    tự giải phóng.
    Không để vướng víu trong hành uẩn:
    Ðó là trạng thái thanh bình và mát mẻ.
    Khi hiểu biết chân lý,
    ta phải buông bỏ, để sankhàra, hành, trôi qua
    vừa khi thấy sự biến chuyển của nó.
    Khi đã mệt mỏi chán chê
    ta sẽ để nó đi dễ dàng, không cần phải cưỡng bách.
    Giáo Pháp mát mẻ.
    Tâm sẽ dừng lại
    vì phải chịu sự vật.



  4. #3
    CHỒI Avatar của Tuệ Thức
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    46
    Thanks
    103
    Thanked 122 Times in 28 Posts


    "Hoàn tất năm nhiệm vụ?"

    "Các uẩn phân chia vấn đề
    làm năm lãnh vực,
    mỗi lãnh vực có những nhiệm vụ và phần việc của nó.
    không còn chỗ cho cái nào khác,
    bởi vì hai tay nó đã đầy --
    không còn chỗ để nắm giữ
    tài sản, địa vị, lời khen, hạnh phúc,
    mất tài sản, mất địa vị, tiếng chê, đau khổ.
    Ðể cho mỗi điều ấy theo bản chất thiên nhiên,
    thích hợp với chân lý của nó.
    Tâm không vướng mắc rối ren
    với bất luận cái nào trong tám điều ấy,
    vì sắc uẩn liên tục tạo cảnh già nua và bệnh hoạn,
    không ngừng.
    Danh uẩn không bao giờ nghỉ ngơi.
    Cả hai làm việc như cái máy
    vì phải gánh chịu nghiệp quả
    của những gì nó đã làm:
    Những điều tốt làm cho nó say mê và hoan hỷ,
    Ðiều xấu khuấy động và làm cho tâm tối đen,
    luôn luôn phải suy tư
    giống như đang bị lửa thiêu đốt.
    Tâm bị ô nhiễm và ngu si đần độn.
    Thương và ghét của nó
    là những gì tự chính nó suy tưởng nghĩ đến,
    vậy thì có thể trách móc ai ?


  5. #4
    CHỒI Avatar của Tuệ Thức
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    46
    Thanks
    103
    Thanked 122 Times in 28 Posts


    "Ta có muốn thoát ra khỏi cảnh già và chết không?
    Ðiều ấy ngoài tầm mức có thể làm được,
    cũng giống như muốn
    tâm dừng bước thênh thang quanh quẩn và nghĩ suy,
    muốn nó ở lại một nơi
    và hy vọng tùy thuộc nương nhờ nơi sự đứng yên của nó.
    Tâm là cái gì biến chuyển, hoàn toàn bất định.
    Sannà, tưởng, chỉ thỉnh thoảng dừng lại một nơi.
    Một khi ta trưởng thành trong sự hiểu biết bản chất
    của tất cả năm uẩn,
    tâm sẽ sáng tỏ và trong sạch,
    không ô nhiễm, không còn vấn đề.
    Nếu có thể thấu hiểu như vậy,
    đó là mức tối thượng,
    vì ta đã thấy chân lý,
    buông bỏ, rút ra khỏi,
    và chứng ngộ giải thoát.
    Ðó là mức cuối cùng của con đường.
    Ta không kháng cự đường lối thiên nhiên --
    chân lý của sự vật.
    Nghèo và giàu, tốt và xấu,
    nối tiếp hàng dài theo diễn biến bên trong và bên ngoài,
    tất cả đều phải trôi qua và tan biến.
    Ta không thể nắm giữ lại bất luận gì
    mà tâm nhắm đến.
    "Giờ đây, khi cái tâm, vốn tự nó là vô chừng, bất định
    -- di động, nhanh chóng -- và ta chụp bắt được nó,
    đó là khi ta đã tìm được thoải mái cùng tột.
    Chuyện nhỏ che tối hiểu biết của ta về những chuyện lớn.
    Ngũ uẩn che tối Giáo Pháp hoàn toàn,
    và vì lẽ ấy ta lạc nẻo.
    Ta phung phí thì giờ
    mãi ngắm nhìn ngũ uẩn mà không thấy Giáo Pháp.
    Mặc dầu to lớn hơn ngũ uẩn,
    Giáo Pháp, ta xem hình như cát bụi."
    "Có đó, không đó. Không có, nhưng vẫn có."



  6. #5
    CHỒI Avatar của Tuệ Thức
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    46
    Thanks
    103
    Thanked 122 Times in 28 Posts



    "Ðến đây tôi hoàn toàn gặp khó khăn
    và không thể hình dung tưởng tượng.
    Xin Ngài vui lòng giải thích ý nghĩa của nó."


    "Có sự ra đời
    của những nguyên nhân và hậu quả khác nhau,
    nhưng nó không phải là chúng sanh,
    không tồn tại vững bền,
    tất cả đều hoại diệt.
    Ðiều nầy làm sáng tỏ
    ý nghĩa của điểm thứ nhất:
    Có đó, không đó.
    Ðiểm thứ nhì, không có, nhưng vẫn có.
    Ðoạn nầy hàm ý Giáo Pháp sâu xa,
    mức cuối cùng của tam giới chúng sanh,
    đến đây không còn sankhàra, hành
    nhưng vẫn còn Giáo Pháp kiên cố, ổn định vững bền.
    Ðó là Giáo Pháp Kỳ Diệu Vô Song, đúng thật là vô nhị.
    Giáo Pháp là Một và không biến chuyển,
    thù thắng hơn tất cả chúng sanh, vô cùng tĩnh lặng.
    Ðó là đối tượng của cái tâm không chao động,
    yên tĩnh và ngừng nghỉ,
    vắng lặng và sáng tỏ.
    Không còn bị mê hoặc,
    không còn bị kích thích,
    mọi tham vọng đều bị bứng nhổ tận gốc rễ,
    không còn phân vân lưỡng lự,
    những rối ren vướng mắc của nó với ngũ uẩn
    tất cả đều chấm dứt và lắng dịu,
    những phương tiện vào tam giới chúng sanh đều bị bẻ gãy,
    vứt bỏ quẳng đi lòng ham muốn tự phụ,
    chấm dứt thương ghét,
    không còn sở hữu,
    tất cả phiền toái đều được chữa trị
    đúng như tâm đã ước nguyện."



  7. #6
    CHỒI Avatar của Tuệ Thức
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    46
    Thanks
    103
    Thanked 122 Times in 28 Posts



    "Xin Ngài vui lòng giải thích thêm con đường của tâm,
    bằng một lối khác,
    và nguyên nhân sanh đau khổ trong tâm
    đã che lấp Giáo Pháp."


    "Nguyên nhân sanh đau khổ quả thật nhiều vô số kể,
    nhưng chỉ giản lược tóm tắt.
    Chính là tình thương
    hằng bóp nhói cái tâm,
    làm tâm bận rộn lo âu sợ hãi cho ngũ uẩn.
    Nếu Giáo Pháp luôn luôn ở với tâm
    ắt chấm dứt mọi luyến ái,
    và không còn nguyên nhân tạo đau khổ:
    Hãy nhớ điều nầy: đây là con đường của tâm.
    Ta không cần chạy theo quay quần với nó
    đến độ choáng váng mặt mày.
    Cái tâm, khi không có Giáo Pháp cùng ở với nó,
    sẽ bám níu vào, luyến ái điều gì nó thích,
    lo sợ cho ngũ uẩn,
    và chìm sâu trong nguyên nhân sanh đau khổ.

    "Như vậy tóm tắt, có đau khổ
    và có Giáo Pháp
    luôn luôn cùng ở với tâm.
    Hãy quán tưởng, suy niệm điều nầy
    cho đến khi thấy chân lý,
    tâm sẽ hoàn toàn mát mẻ.
    Tuy nhiên dù hạnh phúc và đau khổ
    trọng đại to lớn đến đâu,
    Nó không làm cho ta kinh sợ.
    Không còn say sưa chìm đắm
    trong nguyên nhân của đau khổ,
    tâm sẽ suôn sẻ an lành.
    Chỉ hiểu biết bấy nhiêu đó cũng đủ
    làm dịu bớt cơn sốt trong lòng,
    và an nghỉ trên đường tìm giải thoát.
    Tâm hiểu biết Giáo Pháp quên đi
    cái tâm luyến ái bụi trần.
    Tâm hiểu biết Giáo Pháp dễ dàng
    chắc chắn thấy rằng ngũ uẩn lúc nào cũng căng thẳng.
    Giáo Pháp vẫn là Giáo Pháp,
    ngũ uẩn là ngũ uẩn, chỉ thế thôi.



  8. #7
    CHỒI Avatar của Tuệ Thức
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    46
    Thanks
    103
    Thanked 122 Times in 28 Posts



    "Còn câu
    'mát mẻ, thoải mái và thoát khỏi cơn sốt'
    hàm ý rằng tâm tự nó cứu lấy nó,
    vượt ra khỏi cơn ghiền lầm lạc
    [sửa chữa những vật khác].

    Hành uẩn, sankhàra, không mang lại hạnh phúc nào
    và thật sự là đau khổ,
    bởi vì nó phải già, bệnh, và chết mỗi ngày.
    Khi tâm hiểu biết Giáo Pháp tối thượng,
    tâm tự rút tỉa những lầm lạc ô nhiễm
    đã làm cho cơn bệnh càng trầm trọng thêm.
    Lầm lạc ấy là một lỗi lầm trọng đại của tâm.
    Nhưng khi thấy rõ Giáo Pháp,
    tâm loại trừ lầm lạc,
    và sẽ không còn chất độc trong mình.
    Khi tâm thấy Giáo Pháp,
    dồi dào tốt đẹp và thoát khỏi mọi lầm lạc,
    gặp được Giáo Pháp, nó bỏ rơi lại tất cả những sự vật
    đã làm cho nó áy náy bồn chồn.
    Tâm chú niệm và tự hay biết mình,
    không vướng mắc rối ren bận rộn.
    Tình thương đeo níu ngũ uẩn chấm dứt,
    lòng ưa thích được chữa trị,
    những mối lo âu không còn,
    tất cả bụi trần đều phủi sạch.
    Dầu tâm có suy tư theo đúng với bản chất của nó,
    không nên cố gắng chận đứng nó lại.
    Và khi ta không ngưng
    nó sẽ không chạy nhảy hoang dại,
    điều nầy tránh cho ta khỏi mọi khuấy động.


Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •