DIỄN ĐÀN PHẬT PHÁP THỰC HÀNH - Powered by vBulletin




Cùng nhau tu học Phật pháp - Hành trình Chân lý !            Hướng chúng sinh đi, hướng chúng sinh đi, để làm Phật sự không đối đãi.


Tánh Chúng sinh cùng Phật Quốc chỉ một,
Tướng Bồ Đề hóa Liên hoa muôn vạn.

Trang 2/2 ĐầuĐầu 12
Hiện kết quả từ 11 tới 19 của 19
  1. #11
    CHỒI Avatar của Tuệ Thức
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    46
    Thanks
    103
    Thanked 122 Times in 28 Posts



    "Xin Ngài vui lòng giải thích thêm con đường của tâm,
    bằng một lối khác,
    và nguyên nhân sanh đau khổ trong tâm
    đã che lấp Giáo Pháp."


    "Nguyên nhân sanh đau khổ quả thật nhiều vô số kể,
    nhưng chỉ giản lược tóm tắt.
    Chính là tình thương
    hằng bóp nhói cái tâm,
    làm tâm bận rộn lo âu sợ hãi cho ngũ uẩn.
    Nếu Giáo Pháp luôn luôn ở với tâm
    ắt chấm dứt mọi luyến ái,
    và không còn nguyên nhân tạo đau khổ:
    Hãy nhớ điều nầy: đây là con đường của tâm.
    Ta không cần chạy theo quay quần với nó
    đến độ choáng váng mặt mày.
    Cái tâm, khi không có Giáo Pháp cùng ở với nó,
    sẽ bám níu vào, luyến ái điều gì nó thích,
    lo sợ cho ngũ uẩn,
    và chìm sâu trong nguyên nhân sanh đau khổ.

    "Như vậy tóm tắt, có đau khổ
    và có Giáo Pháp
    luôn luôn cùng ở với tâm.
    Hãy quán tưởng, suy niệm điều nầy
    cho đến khi thấy chân lý,
    tâm sẽ hoàn toàn mát mẻ.
    Tuy nhiên dù hạnh phúc và đau khổ
    trọng đại to lớn đến đâu,
    Nó không làm cho ta kinh sợ.
    Không còn say sưa chìm đắm
    trong nguyên nhân của đau khổ,
    tâm sẽ suôn sẻ an lành.
    Chỉ hiểu biết bấy nhiêu đó cũng đủ
    làm dịu bớt cơn sốt trong lòng,
    và an nghỉ trên đường tìm giải thoát.
    Tâm hiểu biết Giáo Pháp quên đi
    cái tâm luyến ái bụi trần.
    Tâm hiểu biết Giáo Pháp dễ dàng
    chắc chắn thấy rằng ngũ uẩn lúc nào cũng căng thẳng.
    Giáo Pháp vẫn là Giáo Pháp,
    ngũ uẩn là ngũ uẩn, chỉ thế thôi.



  2. #12
    CHỒI Avatar của Tuệ Thức
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    46
    Thanks
    103
    Thanked 122 Times in 28 Posts



    "Còn câu
    'mát mẻ, thoải mái và thoát khỏi cơn sốt'
    hàm ý rằng tâm tự nó cứu lấy nó,
    vượt ra khỏi cơn ghiền lầm lạc
    [sửa chữa những vật khác].

    Hành uẩn, sankhàra, không mang lại hạnh phúc nào
    và thật sự là đau khổ,
    bởi vì nó phải già, bệnh, và chết mỗi ngày.
    Khi tâm hiểu biết Giáo Pháp tối thượng,
    tâm tự rút tỉa những lầm lạc ô nhiễm
    đã làm cho cơn bệnh càng trầm trọng thêm.
    Lầm lạc ấy là một lỗi lầm trọng đại của tâm.
    Nhưng khi thấy rõ Giáo Pháp,
    tâm loại trừ lầm lạc,
    và sẽ không còn chất độc trong mình.
    Khi tâm thấy Giáo Pháp,
    dồi dào tốt đẹp và thoát khỏi mọi lầm lạc,
    gặp được Giáo Pháp, nó bỏ rơi lại tất cả những sự vật
    đã làm cho nó áy náy bồn chồn.
    Tâm chú niệm và tự hay biết mình,
    không vướng mắc rối ren bận rộn.
    Tình thương đeo níu ngũ uẩn chấm dứt,
    lòng ưa thích được chữa trị,
    những mối lo âu không còn,
    tất cả bụi trần đều phủi sạch.
    Dầu tâm có suy tư theo đúng với bản chất của nó,
    không nên cố gắng chận đứng nó lại.
    Và khi ta không ngưng
    nó sẽ không chạy nhảy hoang dại,
    điều nầy tránh cho ta khỏi mọi khuấy động.


  3. #13
    CHỒI Avatar của Tuệ Thức
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    46
    Thanks
    103
    Thanked 122 Times in 28 Posts



    "Hiểu biết rằng điều bất thiện sẽ đến
    do tình trạng kháng cự chân lý."


    "Bất thiện pháp đến
    vì ta không hiểu biết.
    Nếu đóng chặt lại cánh cửa mở vào tình trạng
    điên rồ đần độn, cuối cùng ắt có thoải mái dễ chịu.
    Tất cả điều ác dần dần im lặng, tuyệt đối yên tĩnh.
    Tất cả năm uẩn đều đau khổ,
    không có hạnh phúc chút nào.

    "Trước đây tôi ngu si đần độn và ở trong tình trạng tăm tối
    giống như sống trong một hang động.
    Lòng ham muốn ước mong được thấy Giáo Pháp,
    tôi cố gắng chụp bắt cái tâm và giữ cứng nó lại.
    Tôi chụp được và bắt những cái nhãn hiệu tâm linh
    lòng ngỡ rằng đó là tâm
    cho đến khi thành thói quen.
    Tôi làm như thế trong một thời gian thật lâu,
    say mê ngắm nhìn nó.
    Những cái nhãn hiệu tinh thần giả mạo che mờ tâm
    và tôi si mê đắm đuối chơi đùa
    với các uẩn (khandha) --
    Quả thật đáng thương hại cho tôi!
    thật tội nghiệp cho tôi!



  4. #14
    CHỒI Avatar của Tuệ Thức
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    46
    Thanks
    103
    Thanked 122 Times in 28 Posts



    "Tự mình phấn khởi vô cùng tận,
    Tôi đi quanh đi quẩn xét đoán người khác
    nhưng không thành tựu được gì.
    Nhìn lỗi của người khác
    lòng đắng cay chua xót,
    tựa hồ như chính mình tự thiêu đốt lấy mình,
    và trở nên đen đúa như lọ nồi và cháy rụi.
    Bất luận ai phải ai quấy, ai tốt ai xấu,
    Ðó là chuyện của họ.
    Công việc của chúng ta là giữ chắc
    cho cái tâm tự canh chừng lấy nó.
    Không nên để cho bất thiện pháp
    lẩn quẩn khuấy rầy và ghé lại.
    Hãy làm cho tâm thuần thục thiện xảo
    trong phước báu và thiện nghiệp --
    hậu quả sẽ là trạng thái thanh bình an lạc.
    Thấy người khác xấu và chính ta là tốt
    là một vết nhơ tinh thần,
    bởi vì ta đã tự khoá chặt vào khandha, ngũ uẩn
    và nó sẽ giữ lại vững chắc xét đoán ấy.
    Nếu tự khóa chặt mình vào khandhas, ngũ uẩn
    nó sẽ thiêu đốt ta, chắc như vậy,
    vì tuổi già, ô nhiễm và chết chóc
    sẽ xen nhập vào cuộc chiến:
    đầy sân hận và tình thương, hiển nhiên là có lỗi lầm,
    lo âu, phiền muộn và sợ sệt,
    trong khi ngũ dục, năm hình thức cảm xúc,
    đem đạo binh nhiều loại khác nhau đến.
    Ta không thoát được ra khỏi khổ đau và hiểm họa
    bởi vì đã nắm chặt ngũ uẩn, xem đó là của ta.
    Một khi thấy lỗi lầm của mình, chớ nên chần chờ.
    Hãy bám sát canh chừng
    trạng thái bất thường của sankhàras, hành.
    Khi tâm đã quen thuộc với điều nầy,
    ta chắc chắn sẽ thấy Giáo Pháp Vô Song
    đơn độc trong tâm.



  5. #15
    CHỒI Avatar của Tuệ Thức
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    46
    Thanks
    103
    Thanked 122 Times in 28 Posts



    " 'Bất thường' hàm ý là cái tâm
    vì nó thay đổi nhãn hiệu.
    Khi thấy điều nầy, hãy canh chừng,
    lặp đi lặp lại canh chừng,
    ngay vào lúc nó đổi thay.
    Khi tất cả những đối tượng bên ngoài phai mờ,
    Giáo Pháp sẽ xuất hiện.
    Khi thấy Giáo Pháp, ta sẽ có khả năng chữa trị
    chứng bịnh lo âu.
    Chừng đó tâm không còn dính mắc vào cuộc tranh chấp.
    Chỉ bấy nhiêu chân lý cũng có thể chấm dứt trò chơi.
    Hiểu biết cái không-hiểu-biết
    Ðó là phương thức thực nghiệm cho cái tâm.
    Một khi thấy được, qua tình trạng bất thường,
    căn-nguyên-của-tâm ngưng tạo thêm vấn đề.
    Tất cả những gì còn lại là cái tâm nguyên thủy,
    chân tâm, cái tâm thật và không biến đổi.
    Hiểu biết căn-nguyên-của-tâm
    đưa đến giải thoát ra khỏi mọi lo âu và lầm lạc.
    Nếu đi lệch ra ngoài, đến mục-tiêu-của-tâm
    tức khắc ta lạc lối.

    " 'Ðêm tối' đến từ cái tâm
    sở hữu chủ của những gì tốt đẹp.
    Sở hữu nầy do mục-tiêu-của-tâm nghĩ đến.
    Căn-nguyên-của-tâm đã là tốt
    khi Giáo Pháp xuất hiện, xóa bỏ hoài nghi.
    Khi thấy Giáo Pháp tối thượng,
    vượt qua thế gian,
    tất cả công trình tìm kiếm mơ hồ xưa cũ
    bị đào bứng tận gốc rễ và buông bỏ.
    Ðau khổ [duy nhất] còn lại là
    nhu cầu ngủ nghỉ và ăn uống
    theo đúng diễn tiến.
    Tâm, được thuần hóa, ở gần căn-nguyên-của-tâm,
    nghĩ suy, nhưng vẫn không ở chung với tư tưởng.
    Bản chất của tâm là phải suy nghĩ.
    Nhưng khi cảm nghe có căn-nguyên-của-tâm hiện hữu
    thì nó thoát ra khỏi những buồn phiền,
    cách xa những khuấy nhiễu, và tĩnh lặng.
    Bản chất của sankhàra, hành,
    khi xuất hiện
    là biến tan.
    Tất cả hành đều hoại diệt, không có gì còn lại.



  6. #16
    CHỒI Avatar của Tuệ Thức
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    46
    Thanks
    103
    Thanked 122 Times in 28 Posts



    Hãy coi chừng cái tâm
    khi ta tập trung lại để làm cho nó tế nhị hơn,
    vì lúc ấy ta có khuynh hướng ép buộc,
    nó dính cứng trong tình trạng không lay động.
    Hãy để tâm nhìn đi nhìn lại
    tính cách bất thường của nó,
    cho đến khi trở thành một thói quen.
    Khi ta đến giai đoạn ấy "Ồ!"
    nó sẽ đến tự chính nó:
    Hay biết giọng hát của tâm,
    như một ảo cảnh.
    Ðức Phật dạy rằng những ô nhiễm của tuệ minh sát
    giả dạng như thật,
    trong khi nó không thật chút nào.
    Sự hay biết những hiện tượng tâm linh
    tự chính nó đến,
    là trực giác, cái thấy trực tiếp,
    không giống như sự nghe và sự hiểu biết
    trên tầng lớp vấn đáp.
    Sự phân tách những hiện tượng,
    tinh thần và vật chất,
    cũng không phải là tri kiến tự chính nó khởi phát:
    như vậy, hãy nhìn.
    Sự hay biết tự nhiên chính nó đến
    không phải là giọng hát của tư tưởng.
    Hiểu biết căn-nguyên-của-tâm,
    và những chặp tư tưởng,
    chân tâm ấy giải thoát ra khỏi phiền muộn.
    Căn-nguyên-của-tâm ấy chắc chắn
    là sự tự động hiểu biết các sankhàras, hành.
    -- những công việc của sự đổi thay --
    không phải là vấn đề phô trương ra ngoài
    để thấy hay để hiểu biết một việc.
    Nó cũng không phải là hiểu biết căn cứ
    trên nhãn hiệu từng cặp.
    Chính cái tâm tự hiểu biết
    qua di động của bài ca.
    Sự hiểu biết của tâm về di động
    chỉ giản dị tiếp cận với những chặp tư tưởng.
    Trong thực tế, chúng nó không thể bị phân chia:
    Tất cả chúng nó là một và cùng một thứ.
    Khi cái tâm là hai, điều đó được gọi là
    những sự vật rối ren của tưởng, sannà.
    Chính nó là bất thường, vậy tại sao tập trung vào gì khác?



  7. #17
    CHỒI Avatar của Tuệ Thức
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    46
    Thanks
    103
    Thanked 122 Times in 28 Posts



    "Khi nhìn thấy chính sự hoại diệt của nó
    tâm thoát ra khỏi đêm tối.
    Không còn muốn nếm hương vị của chúng
    và từ bỏ hoài nghi.
    Nó ngưng chạy tìm những vật bên trong và bên ngoài.
    Buông bỏ mọi bám níu.
    Xa lìa thương và ghét,
    dầu nặng nhẹ thế nào.
    Nó có thể chấm dứt những ham muốn,
    những thảm sầu, tất cả đều tan biến
    -- cùng với những gánh nặng lo âu
    đã làm cho nó than van rên rỉ --
    giống như trận mưa rào tưới mát tâm hồn.
    Chính cái tâm tự nó nhận thức tâm mát mẻ.
    Tâm mát mẻ vì không có nhu cầu
    đi thênh thang quanh quẩn, nhìn người ta.
    Biết rằng căn-nguyên-của-tâm trong hiện tại,
    không chao động và không lo âu
    với bất luận điều tốt hay điều xấu,
    vì tốt hay xấu tất cả đều hoại diệt,
    với tất cả những trở ngại khác.
    Tuyệt đối tĩnh lặng, căn-nguyên-của-tâm
    không suy tư cũng không diễn dịch.
    Nó chỉ ở với công việc của nó: không trông đợi gì,
    không cần phải vướng mắc hay rối loạn,
    không cần nơm nớp canh chừng.
    Ngồi hoặc nằm, nó suy nghĩ
    trong cái tâm-căn-nguyên: 'Ðã giải thoát'.



  8. #18
    CHỒI Avatar của Tuệ Thức
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    46
    Thanks
    103
    Thanked 122 Times in 28 Posts



    "Lối giải thích của Ngài về con đường
    quả thật thâm sâu, xuyên thấu, đầy đủ và rõ ràng.
    Chỉ còn một điều nữa:
    Xin Ngài vui lòng giải thích với chi tiết
    cái tâm không giải thoát ra khỏi nguyên nhân của đau khổ."

    "Nguyên nhân của đau khổ là bám níu và thương yêu,
    vô cùng quyến rũ,
    tạo nên những trạng thái chúng sanh mới
    không biết mệt, không nhàm chán.
    ở mức độ thấp, ô nhiễm là
    nhục dục ngũ trần;
    ở tầng cao hơn, là dính mắc trong thiền (jhàna).
    Nói về những điều nầy
    hoạt động như thế nào trong tâm:
    Tất cả là chuyện của chúng sanh say mê với sankhàra, hành,
    say mê với tất cả những gì xảy ra
    trong một thời gian lâu, thật lâu dài --
    thấy nó là tốt đẹp,
    nuôi dưỡng tâm bằng sự lầm lạc,
    làm cho nó đâm chồi nở mộng
    trong tình trạng mê loạn không yên.
    Bị lỗi lầm cắn rứt mà không biết hổ thẹn,
    say mê, khâm phục ngắm nhìn
    bất luận gì nó tưởng tượng --
    say mê đến độ quên mình
    và không sợ hiểm nguy;
    say mê nhìn lỗi người khác,
    bất mãn với những gì xấu của họ
    còn lỗi của mình thì chẳng xem là gì cả.
    Lỗi của người khác dầu to lớn đến đâu
    không thể làm cho ta sa đọa địa ngục.
    Trong khi đó lỗi của chính ta có thể đưa ta
    thẳng xuống tầng địa ngục khắc khổ khốc liệt nhất,
    mặc dầu nó không phải là rất ô nhiễm.
    Vậy hãy canh chừng xem lỗi của mình
    cho đến khi tự nhiên thấy nó đến.
    Tránh xa những lỗi lầm ấy
    và chắc chắn ta thấy
    hạnh phúc mà không có
    hiểm họa và lo âu sợ sệt.
    Khi rõ ràng nhận thấy những lỗi của mình
    hãy cắt ngay tức khắc.
    Chớ nên hơ hỏng hay chần chờ
    không quyết tâm như vậy không bao giờ ta thoát khỏi nó.



  9. #19
    CHỒI Avatar của Tuệ Thức
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    46
    Thanks
    103
    Thanked 122 Times in 28 Posts


    "Không ngừng muốn những điều tốt:
    Ðó là nguyên nhân của đau khổ.
    Ðó là lỗi lầm trọng đại: mãnh liệt kinh sợ điều xấu.
    'Tốt' và 'xấu' đều là thuốc độc của tâm,
    như vật thực quá nhiều làm bất an cơ thể.
    Giáo Pháp không rõ ràng sáng tỏ
    vì lòng ham muốn điều tốt của ta.
    Sự ham muốn điều tốt, khi quá mãnh liệt,
    kéo lôi tâm vào những suy tư khuấy động
    cho đến khi tâm đầy ngập điều xấu,
    và tất cả những ô nhiễm của nó sanh nở nhanh chóng.
    Lỗi lầm càng trọng đại, nảy nở càng nhanh chóng,
    Kéo lôi ta càng xa và càng xa cách dần
    Giáo Pháp nguyên thủy."

    "Lối giải thích
    nguyên nhân của đau khổ nầy
    gọt giũa, thanh lọc tâm tôi.
    [Mới đầu] ý nghĩa có vẽ
    rời rạc và rối loạn,
    nhưng khi Ngài giải thích con đường
    thì tâm tôi ngưng, không lay động:
    thỏa mãn, yên lặng và thanh bình,
    đến cùng."


    "Ðiều nầy được gọi là thành tựu
    tình trạng giải thoát ra khỏi ngũ uẩn,
    Giáo Pháp vẫn ở yên một nơi,
    không đến, không đi,
    một bản chất thật sự -- chỉ duy nhất có một --
    mà không gì làm sai lệch hay quay vòng."

    Ðến đây chấm dứt câu chuyện. Ðúng hay sai,
    xin vui lòng sáng suốt suy gẫm đến khi thấu hiểu.

    Do Ngài Phra Bhùridatto (Mun) biên soạn
    Wat Srapathum, Bangkok




  10. The Following User Says Thank You to Tuệ Thức For This Useful Post:

    socnho (03-22-2017)

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 2 người đọc bài này. (0 thành viên và 2 khách)

Chủ đề tương tự

  1. Nguyệt hạ phi vân tiếu nhất thanh.
    Gửi bởi hoatihon trong mục Thơ văn liên quan Phật giáo
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 07-24-2016, 08:33 AM
  2. Phổ Hiền Hạnh Nguyện
    Gửi bởi Tuấn Kiệt trong mục Video liên quan Phật giáo
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 12-21-2015, 04:36 PM
  3. Quy Nguyên
    Gửi bởi Mục đồng trong mục Giao lưu tư tưởng
    Trả lời: 11
    Bài cuối: 06-06-2015, 08:56 PM

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •