Milarepa biết rằng mình sắp phải từ giã thế giới này nên đã gửi thông điệp đến những người quen biết và tin ông để họ mang phẩm vật cúng dường đến thăm ông lần cuối. Và cũng mời một số rất đông những người, cả nam lẫn nữ, chưa bao giờ có dịp gặp ông. Tin này cũng truyền đến tất cả các đệ tử của ông vì thế đã có một cuộc hội họp hùng hậu của kẻ xa người gần, cả nam lẫn nữ, được khai thị hay chưa được khai thị, bạn bè và khách lạ. Và Milarepa giảng về Chân lý, Hiện tướng và Thực tướng, cho mọi người nghe.

Nhiều ngày như thế trôi qua, những người lợi căn đã hiểu được nhiều hiện tượng tâm linh. Cũng có một cuộc hội họp khác của chư thiên ở trên trời đang chăm chú lắng nghe, và niềm hân hoan của các bậc thiên thần này đã truyền xuống những người ở dưới lắng nghe. Và với tất cả những hiện tượng thứ yếu tạp đa như cầu vồng, những đám mây sặc sỡ với nhiều hình dạng khác nhau giống như những chiếc áo giáp, những cờ phướn, đều có thể thấy được; những bông hoa từ các cõi trời rơi xuống, âm nhạc thanh nhã, hương thơm ngạt nào nhuần thấm mọi nơi. Những người đã phát triển cao độ có thể nhìn thấy chư thiên hội họp tham hỏi bậc Đạo sư làm sao có sự cảm thông nhất thể như thế giữa chư thiên và những người ở trần gian, và tại sao những dấu hiệu nhỏ bé hơn mà tất cả có thể thấy được cũng đã hiện rõ.

Milarepa đáp:

“Có rất ít người linh tánh đã được khai mở hoặc nơi những người đã được bí truyền hoặc những người chưa được bí truyền và lại có những chúng sinh cõi trên nhiệt thành muốn nghe giảng Pháp và họ tràn ngập niềm vui bất cứ khi nào họ được nghe Pháp, họ đang dâng tặng vật chúc tụng tôi. Đó là niềm vui của họ rọi sáng xuống tất cả mọi người nên các ông có thể tiếp xúc và ý thức được.”

Một người hỏi:

“Bạch thầy, tại sao quá ít người trong chúng con có thể thấy được các Bậc này? ”

Milarepa đáp:

“Nếu các anh nuốn thấy những người đã đạt đến cảnh giới khai ngộ nhờ đó họ không còn tái sinh trên Trái đất này nữa thì chính các anh phải được ban cho một cái thấy hoàn hảo, và đây không chỉ có nghĩa là phải có nhiệt tâm sùng mộ mà còn phải thoát khỏi hai ngụy thuyết căn bản của những tư tưởng con người: tin vào Thực tại của những gì chỉ thuộc về Hiện tượng và tin vào sự hiện hữu của Bản ngã. Vì thế những hành vi thiện phải nhiều hơn ác nghiệp, và rồi các anh có thể thấy chính mình hòa vào Tâm Thanh Tịnh.” Và ông lại cất tiếng hát để làm sáng tỏ điểm này và giúp cho mọi người nhớ. Chủ đề của bài hát là con đường theo đó người ta phát triển năng lực để thấy được các Bậc Cõi Trên:



Bởi vì ác nghiệp mà con người, hầu như từ lúc mới sinh ra,

lại sa vào tội lỗi, và con tệ hơn nữa là họ vui vẻ trong đó,

như thế họ mắc phải ác nghiệp nhiều hơn.

Song ác nghiệp có thể tiêu trừ được phần nào

do ước nguyện làm điều thiện.

Nhưng những kẻ phạm tội một cách có suy tính

bán quyền sinh ra làm người của họ

Để mua một mớ cháo đặc hỗn độn của súc vật ăn.

Những người không có ý nghĩ rõ ràng về Mục đích,

Tự cho có đủ sức làm hướng đạo hay thầy hướng dẫn kẻ khác,

Như thế không những họ hại đệ tử của họ mà còn hại chính họ nữa.

Để tránh tự làm khổ chính mình, đừng làm hại kẻ khác.

Sám hối và thú nhận tội lỗi dưới chân Đạo sư

và quyết tâm không tái phạm là cách đền tội chắc chắn nhất.

Tuy nhiên, những người phạm tội,

tâm hay mục đích không ổn định

vì phần đông đều khôn lanh,

Họ bị khoái lạc thế gian trói buộc và không cần tôn giáo;

Điều này chứng tỏ họ chìm đắm trong bùn lầy tội lỗi.

Vì thế hãy để mỗi người trong các anh bắt đầu cuộc đền tội của mình,

rồi các anh sẽ thấy chư Thiên bây giờ đang lũ lượt đến trên trời,

Các anh cũng sẽ thấy chân tánh của tâm và sẽ giác ngộ

Tánh Đồng nhất của Pháp giới, Thị kiến Vô biên,

Vòng Sanh-tử và Cảnh giới Tự do.

Rồi ác nghiệp của mình sẽ chấm dứt.”