53. THIỀN SƯ THUẦN CHÂN (? – 1105)
Chùa Hoa quang, làng Tây kết, Thượng nghi. Người Cửu ông, Tế giang, họ Ðào. Tuổi nhỏ đã lầu thông kinh sử, đến đâu cũng gặp bọn học trò tranh nhau theo học. Sau gặp Pháp Bảo chùa Quang Tịnh (1) nói một lời mà Sư hiểu được Thiền chỉ, bèn bỏ chỗ học của mình để theo học với Bảo. Chẳng được bao năm, cửa tù đập vỡ(*), ánh điện lửa đá theo gõ phát ra(**), dẫn trẻ dắt mù, hầu không còn sức (***).
Vào ngày 7 tháng 2 năm Ất dậu Long Phù thứ 5 (1105) khi sắp tịch, đệ tử nhập thất là Bổn Tịch vào thỉnh ích. Sư thuyết bài kệ:
"Chân tánh thường không tánh
Sao từng có diệt sinh
Thân là pháp sinh diệt
Pháp tánh diệt chửa từng".(****)
Rồi thì mất. Phụ quốc thái bảo Cao Tối lo việc hỏa táng và dựng tháp.
_____________
Chú thích :
(1)
Pháp Bảo chùa Quang Tịnh này có thể là Pháp Bảo chùa Phúc diên tư thánh có hiệu là Hải Chiếu đại sư, tác giả bài bia chùa Linh xứng viết năm 1126 nổi tiếng hiện đã phát hiện được, và cũng là tác giả một bài bia khác cho chùa Sùng nghiêm diên thánh viết năm 1118, mà Lê Quí Ðôn đã phát hiện và ghi lại trong Kiến văn tiểu lục 4 tờ 2a8, nhưng đã không chép lại toàn văn bản bia.
------------------
Chú thích của hungcom :
(*)
"Cửa tù đập vỡ" ý nói đã NGỘ (Satori), đã thấy ánh sáng Phật pháp cho nên tự giải thoát khỏi mọi "gông xiềng" ràng buộc của lầm mê.
(**)
"lửa đá theo gõ phát ra" người xưa lấy lửa bằng cách gõ 2 viên đá lửa vào nhau bên cạnh "bùi nhùi" (vật dễ bắt lửa mà ngún khói lên) sau đó họ thổi cho nó bùng lên :
Đây là hình ảnh viên đá lửa mà người xưa thường mang theo bên mình (phải 2 viên như vầy).
Đây là bùi nhùi.
(***)
"hầu không còn sức" ý nói người theo học đạo rất đông.
(****)
真性常無性,
何曾有生滅。
身是生滅法,
法性未曾滅。
Chân tính thường vô tính,
Hà tằng hữu sinh diệt.
Thân thị sinh diệt pháp,
Pháp tính vị tằng diệt.



Trả lời với trích dẫn