Sư nghe đánh trống thọ trai, nói với chúng: Tiếng trống nhai nát ta bảy phần. Sư lại chỉ vị Tăng bảo: Ôm con mèo lại! Giây lâu, Sư bảo: Hãy nói cái trống, nhân gì được thành? Chúng không đáp được. Sư tiếp: Nhân đa được thành. Bình thường ta nói:
- Tất cả tiếng là tiếng Phật, tất cả sắc là sắc Phật, tột đại địa là pháp thân, luống tạo thành cái tri kiến Phật pháp. Hiện nay cây gậy chỉ gọi là cây gậy, cái nhà chỉ gọi là cái nhà.
------------
Sư đưa cây gậy lên bảo chúng:
- Phàm phu gọi nó là thật, Nhị thừa phân tích gọi nó là không, Viên giác gọi nó là huyễn có, Bồ-tát thì đương thể tức không, Thiền gia thì thấy cây gậy gọi là cây gậy, đi chỉ đi, ngồi chỉ ngồi không được động đến.
------------
Tăng hỏi:
- Một đời chứa ác chẳng biết thiện, một đời chứa thiện chẳng biết ác, ý này thế nào?
Sư đáp:- Đuốc!
------------
Tăng hỏi:
- Giết cha giết mẹ đến trước Phật sám hối, giết Phật giết Tổ, đến chỗ nào sám hối?
Sư đáp:- Bày!
------------
Tăng hỏi:- Trong mười hai giờ làm sao được chẳng luống qua?
Sư hỏi:- Nhằm chỗ nào hỏi câu này?
Tăng thưa:- Con chẳng hội thỉnh Thầy dạy.
Sư bảo:- Đem bút mực lại.
Tăng đem bút mực đến. Sư làm bài tụng:
Cử bất cố
Tức sai hỗ
Nghĩ tư lương
Hà kiếp ngộ ?
Nghĩa :
Nêu chẳng đoái,
Liền sai lẫn,
Toan nghĩ suy,
Kiếp nào ngộ ?
------------
Tăng hỏi:- Thế nào là lời nói siêu Phật vượt Tổ?
Sư đáp:- Hồ bỉnh (bánh hồ)
------------
Sư nói:
- Từ xưa nhẫn lại, các bậc lão túc đều vì lòng từ bi nên có lối nói rơi trên cỏ, tùy lời nói biết được người. Nếu lối nói vạch cỏ chun ra thì không cùng ấy. Cùng ấy là có câu nói lặp lại rồi hội được lời. Đâu không thấy Hòa thượng Ngưỡng Sơn hỏi vị Tăng: vừa rời ở đâu đến, Tăng thưa: Lô Sơn, Ngài hỏi: từng dạo Ngũ Lão Phong chăng, Tăng thưa: chẳng từng, Ngài bảo: Xà-lê chẳng từng dạo núi. Đây là vì lòng từ bi có lối nói rơi trên cỏ.

Trả lời với trích dẫn