7 ._ Bây giờ khi con được đưa vào (tánh giác nội tại của con), phương pháp đi vào nó gồm có ba quan sát.
Những tư tưởng trong quá khứ thì trong sáng và trống không và không để lại dấu vết.
Những tư tưởng trong tương lai thì tươi mới và không bị cái gì điều kiện hóa.
Và trong khoảnh khắc hiện tại, khi (tâm con) ở trong thể trạng của chính nó mà không tạo lập một cái gì,
Tự thân tánh giác vào khoảnh khắc đó thì hoàn toàn bình thường,
Và khi con nhìn vào chính mình theo cách trần trụi thế này,
Ở đó chỉ có sự nhìn ngắm thuần túy này, nên hiện diện một sự trong sáng rạng rỡ mà không có ai là người nhìn ngắm;
Chỉ một tánh giác trần trụi biểu lộ là hiện tiền.
Nó trống không và thanh tịnh không nhiễm, không do bất cứ cái gì tạo ra.
Nó là chân thực và không thoái hóa, không có phân biệt nhị nguyên nào giữa trong sáng và tánh Không.
Nó không thường nhưng cũng không do bất cứ cái gì tạo ra.
Tuy nhiên, nó không phải đơn thuần không có gì cả hay có thể bị hủy diệt bởi vì nó rạng rỡ và hiện diện.
Nó không hiện hữu như là một thực thể đơn nhất bởi vì nó hiện diện và trong sáng như là nhiều.
(Mặt khác) nó không được tạo ra như là nhiều bởi vì nó thì không thể phân chia và là một vị đơn nhất,
Tánh giác tự thân vốn sẵn này không lưu xuất từ cái gì ngoài chính nó.
Đây là sự dẫn nhập đích thật vào thể trạng thực của sự vật.

Trả lời với trích dẫn