DIỄN ĐÀN PHẬT PHÁP THỰC HÀNH - Powered by vBulletin




Cùng nhau tu học Phật pháp - Hành trình Chân lý !            Hướng chúng sinh đi, hướng chúng sinh đi, để làm Phật sự không đối đãi.


Tánh Chúng sinh cùng Phật Quốc chỉ một,
Tướng Bồ Đề hóa Liên hoa muôn vạn.

Trang 2/67 ĐầuĐầu 12341252 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 11 tới 20 của 663
  1. #11
    HOA Avatar của socnho
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.157
    Thanks
    536
    Thanked 546 Times in 191 Posts
    Kinh Đại Bát Niết Bàn
    Quyển 1 _ PHẨM TỰ THỨ NHẤT
    __________________________________________________ ______________________________________


    Bấy giờ có vô số chư Thiên-Tử, Thiên Vương, Tứ Thiên Vương, vô số Thiên Thần, Tỳ-Sa-Môn-Thiên Vương làm thượng thủ; vô số Long Vương Hòa-Tu-Kiết-Long Vương, Nan-Đà-Long Vương, Bạt-Nan-Đà-Long Vương làm thượng thủ; vô số Kim-Sí-Điểu Vương, Hàng-Oán-Điểu Vương làm thượng thủ; vô số Càn-Thát Bà Vương Na-La-Đạt Vương làm thượng thủ; vô số Khẩn-Na-La Vương, Thiện-Kiến Vương làm thượng thủ; vô số Ma-Hầu-La-Già Vương, Đại-Thiện-Kiến Vương làm thượng thủ; vô số A-Tu-La Vương, Viêm-Bà-Lợi Vương làm thượng thủ; vô số Đà-Na-Bà Vương, Vô-Cấu-Hà-Thủy Vương, Bạt-Đề-Đạt-Đa Vương làm thượng thủ, vô số La-Sát Vương, Khả- Úy Vương làm thượng thủ; vô số Thọ-Lâm-Thần Vương, Lạc-Hương Vương làm thượng thủ; vô số Hải-Thần, Hà-Thần, vô số Trì-Chú Vương, Đại-Huyễn Vương làm thượng thủ; vô số Quỷ-My, Thiện-Kiến Vương làm thượng thủ, vô số Quỷ-Vương, Bạch-Thấp Vưong làm thượng thủ; vô số Tượng Vương; vô số Sư-Tử Vương; vô số Điểu Vương; vô số Ngưu Vương; vô số Phong Vương; vô số Vân-Vũ Vương; vô số Thần Tiên v.v… Đại- chúng trên đây đều đem vô số phẩm vật, vô số hương hoa, vô số nhũ mật hảo hạng đến lễ Phật cúng dường.

    Đức Như-Lai đều chẳng hứa nhận. Họ rất buồn khổ ngồi qua một bên.

    Chư Tỳ-Kheo, Tỳ-Kheo-Ni thảy đều họp đủ, chỉ thiếu mặt hai chúng Ma-Ha-Ca-Diếp và A-Nan-Đa.

    Hôm ấy toàn rừng Ta-La bỗng đổi màu trắng như lông bạch hạc. Trên hư không tự nhiên có tòa nhà thất bửu, dưới tòa nhà có ao suối mọc đầy hoa sen xinh đẹp, như vườn Hoan hỉ ở Thiên-cung Đao- Lợi. Cả rừng Ta-La cũng biến thành trang nghiêm xinh đẹp khác thường.

    Trời Đế-thích, cũng như Tứ-Thiên-Vương, và chư Thiên trong dục giới đều đem phẩm vật thượng hảo dưng lên đức Phật, mong Phật nhận phần cúng dường cuối cùng của mình hầu được sớm thành tựu pháp Bố-thí ba-la-mật, nhưng đức Phật vẫn không hứa nhận. Chư Thiên Dục giới không được toại nguyện, lòng rất buồn khổ, ngồi qua một bên.

    Đại Phạm-Thiên Vương cùng Chư Thiên Sắc giới đến lễ Phật, tha thiết dưng phẩm vật cõi Sắc. Phật không hứa nhận. Đại Phạm-Thiên và Chư-Thiên Sắc giới không được toại nguyện, lòng rất buồn khổ ngồi qua một bên.

    Bấy giờ Ma-Vương Ba-Tuần cùng quyến thuộc vô lượng đại chúng mở cửa Địa ngục ban nước thanh- tịnh, nhơn đó bảo đại chúng rằng : Nay đây các người không làm gì được, chỉ nên chuyên niệm Như-Lai Ứng-Cúng Chánh-Biến-Tri, trần thiết lễ tùy hỉ cúng dường cuối cùng, các người sẽ được an vui mãi mãi” . Liền đó, Ma-Ba-Tuần dẹp bỏ dao gươm v.v… , những độc cụ trong Địa ngục cùng làm mưa to dập tắt ngọn lửa đang cháy hừng. Do Thần lực của Phật, Ma-Vương lại phát tâm lành truyền lệnh cho toàn thể quyến thuộc Ma đều bỏ hết binh khí, rồi mang vô số cúng phẩm cùng nhau đến chổ Phật, cúi đầu lạy chơn Phật mà bạch rằng : "Chúng con từ nay ưa thích và gìn giữ Đại thừa. Bạch Thế- Tôn ! Nếu thiện nam tử, thiện nữ nhơn vì cúng dường, vì sợ hải, vì phỉnh người, vì tiền của, vì tùy theo người v.v… mà thọ lấy pháp Đại thừa này hoặc chơn hoặc ngụy chúng con nói chú nầy để trừ diệt sợ hải của người đó : Sá chỉ, trá trá la sá chỉ, lô ha lệ, ma ha lô ha lệ, a la, giá la, đa la, tóa ha”.

    Lấy buông xả làm đạo hạnh

  2. The Following User Says Thank You to socnho For This Useful Post:

    Thanh Trúc (03-19-2017)

  3. #12
    HOA Avatar của socnho
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.157
    Thanks
    536
    Thanked 546 Times in 191 Posts
    Kinh Đại Bát Niết Bàn
    Quyển 1 _ PHẨM TỰ THỨ NHẤT
    __________________________________________________ ______________________________________


    Bài chú nầy có thể làm cho người điên cuồng, người kinh sợ, người thuyết pháp, người chẳng dứt Chánh pháp đều được an ổn. Vì hàng phục Ngoại đạo, vì gìn giữ thân mình, vì hộ trì Chánh pháp, vì hộ trì Đại-thừa, mà chúng con nói bài chú nầy. Nếu người nào thọ trì chú nầy thời không còn sợ voi dữ làm hại; hoặc đi đến rừng hoang, đầm trống, những nơi nguy hiểm chẳng sanh sự kinh sợ; cũng không có những tai nạn nước, lửa, sư tử, cọp, sói, trộm, cướp, vua, quan. Bạch đức Thế-Tôn ! Nay đây, chúng con không vì dua nịnh mà nói những việc nầy. Ai thọ trì bài chú nầy thời con sẽ chí thành ủng hộ làm cho thêm thế lực. Ngửa mong đức Như-Lai thương xót nhận phần cúng dường cuối cùng của chúng con”.

    Đức Phật bảo Ma-Vương Ba-Tuần rằng : ”Như-Lai không nhận thực phẩm của nhà ngươi dưng, mà chỉ nhận lấy thần chú của người nói, vì Như-Lai muốn cho chúng sanh và bốn bộ chúng được an vui”.

    Ma Vương cầu thỉnh ba lần, mà đức Phật vẫn không hứa nhận. Ma Ba-Tuần không được toại nguyện, lòng rất buồn khổ, ngồi qua một bên.

    Đại-Tự-Tại-Thiên Vương cùng vô lượng Chư-Thiên sắm những cúng phẩm trội hơn tất cả thứ phẩm vật của các đại chúng trời người đã thuật ở trước, cho đến phẩm vật của Phạm-Thiên Đế-Thích sánh với những cúng phẩm nầy thời như khối mực đen sánh với đống châu ngọc, một cây lọng báu nhỏ nhứt giương ra có thể che trùm cả cõi Đại thiên. Đại-Tự-Tại Thiên Vương cùng Chư-Thiên đem những cúng phẩm ấy đến chỗ Phật, cúi đầu lạy chơn Phật đi nhiễu trăm ngàn vòng rồi bạch rằng : ”Thế-Tôn ! Cúng phẩm của chúng con dưng lên đây rất hèn mọn khác nào con muỗi dưng cho Chư-Thiên. Lại cũng như đem một bụm nước đổ vào biển lớn, thắp một cây đèn nhỏ giúp sáng cho trăm ngàn mặt trời, cầm một cái bông thêm vào vườn bông giữa mùa Xuân muôn hoa đua nở, đặt một hột đình lịch thêm lớn cho núi Tu-Di. Nào có ích gì cho biển rộng, mặt trời, vườn hoa, núi lớn. Cúng phẩm của chúng con đối với đức Phật cũng như thế.Dầu mang cả hương hoa, kỹ nhạc, phan lọng đầy khắp cõi đại thiên đến cúng dường Như-lai còn không đáng kể. Vì sao vậy ? Vì đức Như-Lai thường ở địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh trong các ác thú thọ nhiều sự khổ để cứu vớt mọi loài. Xin đức Thế-tôn thương xót nhận phần cúng dường của chúng con".

    Đức Phật yên lặng không hứa nhận. Đại-Tự-Tại Thiên-vương cùng chư Thiên không được toại nguyện lòng rất buồn khổ, ngồi qua một bên.

    Lấy buông xả làm đạo hạnh

  4. The Following User Says Thank You to socnho For This Useful Post:

    Thanh Trúc (03-19-2017)

  5. #13
    HOA Avatar của socnho
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.157
    Thanks
    536
    Thanked 546 Times in 191 Posts
    Kinh Đại Bát Niết Bàn
    Quyển 1 _ PHẨM TỰ THỨ NHẤT
    __________________________________________________ ______________________________________


    Bấy giờ phương Đông cách đây vô lượng vô số A-tăng-kỳ Hằng-hà-sa vi trần thế giới, nơi cõi Ý-Lạc-Mỹ-Âm, có Phật hiệu Hư-Không-Đẳng Như-Lai Ứng-Cúng Chánh-Biến-Tri Minh-Hạnh-Túc Thiện-Thế Thế-gian-giải Vô-thượng-sĩ Điều ngự trượng-phu Thiên-nhơn-sư Phật Thế-Tôn, bảo vị đệ tử lớn nhứt là Vô-Biên-Thân Bồ-Tát rằng : “Thiện-nam-tử nên qua Tây phương Ta-Bà thế giới. Cõi ấy có Phật Thích-Ca-Mâu-Ni đủ mười đức hiệu sắp nhập Niết bàn. Ông đem cơm thơm ăn vào an ổn nơi cõi nầy qua dưng lên Phật Thích-Ca-Mâu-Ni, Phật thọ rồi sẽ nhập Niết bàn. Nhơn đó ông có thể lễ kính Phật cầu giải quyết những điều nghi”.

    Vô-Biên-Thân Bồ-Tát tuân lời Phật dạy, liền cùng vô lượng chúng Bồ-Tát đồng đến cõi Ta-Bà. Lúc ấy toàn cõi Ta-Bà chấn động sáu cách. Đại chúng nơi rừng Ta-La : Phạm-Thiên Đế-thích, Tứ-Thiên- Vương, Ma-Vương-Ba-Tuần, Đại-Tự-Tại-Thiên v.v… Thấy đất rúng động, cả mình rỡn ốc, cổ lưỡi khô khan tự thấy thân mình không còn ánh sáng mất cả oai đức, kinh hãi run rẫy đều muốn giải tán.

    Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát liền đứng dậy bảo đại chúng rằng :”Mọi người chớ sợ ! Cách đây về phương Đông vô lượng vô số A-tăng-kỳ Hằng-hà-sa vi-trần thế giới (13) có cõi Ý-Lạc-Mỹ-Âm. Phật Hư- Không-Đẳng đủ cả mười đức hiệu. Nơi cõi đó có đại Bồ-tát tên Vô-Biên-Thân cùng vô lượng Bồ-Tát sắp đến đây. Bởi oai đức của đại Bồ-Tát ấy làm oai quang của mọi người phải ẩn đi. Mọi người nên vui mừng đừng kinh sợ”.

    Liền đó mọi người đều thấy rõ chúng đại Bồ-tát nơi cõi Mỹ-Âm, như nhìn trong gương tự thấy thân mình.

    Văn-Thù Sư-Lợi Bồ-Tát lại bảo đại chúng : “ Nay đây, mọi người thấy chúng đại Bồ-Tát đó như thấy đức Phật Thích-Ca. Do thần lực của Phật sẽ được thấy vô-lượng chư Phật ở chín phương”.

    Bấy giờ đại chúng đều thấy Vô-Biên-Thân Bồ-Tát cùng quyến thuộc của ngài. Nơi mỗi lỗ chơn lông của Vô-Biên-Thân Bồ-Tát đều xuất sanh một hoa sen lớn, mỗi hoa sen đều có bảy muôn tám ngàn thành ấp rộng như thành Tỳ-Gia-Ly. Vách thành hào thành toàn bằng thất bảo, cây báu hàng liệt bông trái sum sê.

    Gió nhẹ thổi động vang ra tiếng hòa nhã như tiếng nhạc Trời. Nhơn dân trong những thành ấy nghe tiếng gió reo liền đặng hưởng thọ nhiều sự vui vẻ. Nước trong hào thành trong sạch thơm tho như chơn luy-ly, trên mặt nước có thuyền thất bảo, chúng nhơn ngồi thuyên dạo chơi tắm gội rất mực vui sướng. Trong hào lại có vô lượng hoa sen đủ màu : xanh, vàng, đỏ, trắng, lớn như bánh xe. Trên bờ hào lại có vườn rừng, trong mỗi vườn có năm ao suối đầy hoa sen bốn màu, hương thơm ngào ngạt. Nưóc ao sạch trong có các loài chim bơi lội. Trong vườn lại có nhiều lâu đài, mỗi tòa lâu đài rộng bốn do-tuần, vách cột mặt đất toàn bằng các chất báu, vàng, bạc, lưu ly, pha lê, trong ấy có nhiều ao suối thất bảo, bực thang bằng vàng ròng, vàng Diêm-Phù-Đàn làm cây, không khác vườn Hoan-Hỷ ở cung trời Đao-Lợi. Nơi mỗi thành ấp ấy có vô số dân chúng luôn luôn vui sướng. Dân chúng nầy chỉ nghe tiếng pháp vô- thượng Đại-thừa, không nghe danh từ gì khác. Có vị quốc vương ngự trên tòa sư tử (14) dùng pháp Đại- thừa giáo hóa nhơn dân.Và nhơn dân biên chép đọc tụng, tu hành theo Kinh điển đại-thừa. Nhờ thần lực của Bồ-Tát mà đại chúng được thấy các sự biến hóa ấy. Thân của Bồ-Tát cao lớn vô-lượng vô-biên đồng hư không, trừ Phật, không ai có thể thấy ngằn mé thân của Ngài. Vô-Biên-Thân Bồ-Tát cùng vô-lượng Bồ-Tát thị-hiện thần-thông như thế rồi, đem vô lượng cúng phẩm và thức ăn thơm ngon đến chỗ Phật, ai ngửi đến mùi thơm của thức ăn nầy thời phiền não đều tiêu diệt, đảnh lễ chơn Phật mà bạch rằng : ”Ngửa mong đức Thế-Tôn thương xót nhận đồ cúng dường của chúng con”.

    Các Bồ-Tát ba phen dưng bạch, đức Phật biết chưa phải lúc nên không hứa nhận. Vô-Biên-Thân Bồ-Tát cùng chúng Bồ-Tát ngồi qua một bên.

    Lấy buông xả làm đạo hạnh

  6. #14
    HOA Avatar của socnho
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.157
    Thanks
    536
    Thanked 546 Times in 191 Posts
    Kinh Đại Bát Niết Bàn
    Quyển 1 _ PHẨM TỰ THỨ NHẤT
    __________________________________________________ ______________________________________


    Các cõi Phật ở Nam-phương, Tây-phương, Bắc-phương, cũng có vô lượng Vô-Biên-Thân Bồ-Tát và vô lượng đại Bồ-Tát ở mười phương đều đến rừng Ta-La. Bốn bộ chúng ở Diêm-Phù- Đề (15) hội về đông đủ, trừ Ma-Ha-Ca-Diếp, A-Nan-đà, vua A-Xà-Thế và quyến thuộc của vua nầy. Thần Đà- Na-Bà, A-Tu-La nhẫn đến mười sáu loài ác độc, rắn, rít, bò cạp, bọ hung v.v… đều bỏ ác niệm mà sanh lòng nhân từ xem nhau như cha mẹ, chị em. Tất cả chúng sanh trong cõi Đại- thiên sanh lòng nhân từ đối với nhau cũng như thế, trừ hạng Nhứt-xiển-đề.

    Hôm ấy, cả Đại thiên thế giới do thần lực của Phật, biến thành trang nghiêm đẹp sáng như cõi Cực lạc của Đức Vô-Lượng-Thọ Phật ở phương Tây (16). Đại-chúng trong pháp-hội Ta-La đều thấy rõ các thế giới của chư Phật ở mười phương, như thấy mình trong gương sáng.

    Lúc ấy ánh sáng năm màu từ mặt Phật phóng ra bao trùm đại hội rồi thâu vào miệng Phật. Cả chúng hội Trời, Người, A-tu-la v.v… thấy ánh sáng thâu vào miệng Phật, thời cả kinh mà nói rằng : “Đức Phật phóng ánh sáng rồi thâu vào nơi miệng, chắc có duyên cớ. Hay chính là tướng sắp nhập Niết-Bàn khổ thay ! Khổ thay ! Sao Đức Thế-Tôn lại rời bỏ bốn tâm vô-lượng, chẳng nhận sự cúng dường của Trời, của người. Mặt trời Thánh-huệ từ nay sắp tắt hẳn, thuyền pháp vô-thượng từ nay sắp chìm mất. Thế gian rất khổ. Than ôi ! Đau lòng lắm thay ! Than xong, đại chúng nhào lăn kêu khóc, nước mắt hòa máu rơi đầy nơi đất".


    ---------------

    THÍCH NGHĨA:

    (1 ) Rừng cây Ta-La, cũng đọc là Sa-La, vì chỗ Phật ngự, bốn phía có tán cây Ta-La chia làm bốn cặp nên gọi là Ta-La Song-Thọ Câu-Thi-Na.

    (2) HỮU ĐẢNH gọi đủ là “Tam hữu chi đảnh” – Cõi trời cao nhất trong tam giới, tức là sắc Cứu-Cánh-Thiên.

    (3) CÕI ĐẠI-THIÊN, nói đủ là Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới : Một Thái-dương-hệ gọi là một tiểu thế-giới, gồm một từng trời Sơ Thiền và một cõi Dục.
    Một ngàn tiểu thế giới hiệp lại cùng một từng trời Nhị-Thiền, gọi là một Tiểu-Thiên Thế- giới ( 1 T H. G x 1000 = 1 Tiểu Thiên )
    Một ngàn Tiểu Thiên hiệp lại cùng một từng trời Tam-Thiền. Gọi là một Trung-Thiên Thế- Giới ( 1 T. TH. G. x 1000 = 1 T. TH x 1000 = 1 Trung Thiên )
    Một ngàn Trung-Thiên hiệp lại gồm một từng trời Tứ-Thiền, gọi là một Đại-Thiên Thế-Giới ( 1 T. TH. G x 1000 = 1 TH x 1000 = 1 TR. TH x 1000 = 1 Đại-Thiên)
    Từ một Thái-dương-hệ hay một Tiểu Thế-giới phải ba lần nhơn ngàn chồng lên mới thành một Đại-Thiên Thế-Giới, tức là 1.000.000.000 Tiểu thế giới cùng 1.000.000 trời Nhị-Thiền, 1.000 Trời Tam-Thiền và một từng Trời Tứ-Thiền, nên cũng có chỗ gọi Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới.

    (4) -Trong toàn cõi Đại-Thiên có vô số loài hữu tình chúng sanh. Đại khái chia làm 6 : Trời, Người, A-Tu-La, Qủy, Súc sanh, và Địa ngục. Có chỗ thêm Tiên thành bảy loài. Có chỗ lược A-Tu- La thành năm loài gọi là “ Ngũ-Thú”.

    (5) - TỲ-KHƯU có ba nghĩa : Khất-sĩ, Phá ác và Bố-ma.
    Có ba trường hợp thành Tỳ-Kheo :
    I – Người chứng Thánh quả vô-lậu gọi là Pháp tánh Tỳ-kheo.
    II- Được Phật hiện diện, gọi là Thiện-Lai Tỳ-kheo, thời thành Tỳ-kheo.
    III-Chư Tăng hòa hợp đúng pháp bạch tứ yết-ma trao giới Tỳ-kheo, đây gọi là Tác-pháp Tỳ-kheo.

    (6) - TỨ VÔ-LƯỢNG-TÂM : Từ, Bi, Hỉ, Xả. Vận dụng bốn tâm trên đây bủa khắp vô-lượng chúng sanh trong vô lượng thế giới, nên gọi là bốn tâm vô lượng.

    (7)- BỒ TÁT : Nói đủ là Bồ-Đề-Tát-Đỏa có nghĩa là Hữu-tình đã Giác ngộ và giác ngộ các hữu tình khác. Bắt đầu từ khi mới phát tâm Bồ đề vô thượng : “ nguyện thành Phật độ muôn loài “, tu lục độ vạn hạnh, phá hai chướng, chứng Pháp thân. Tất cả có 57 bực Bồ-Tát : những bực Thập Địa đã chứng Pháp thân gọi là Đại-Bồ-Tát (Bồ-Tát Ma-Ha-Tát)

    (8)- TAM BẢO : Ba ngôi báu quý nhứt ở thế gian : Phật Bảo, Pháp Bảo, Tăng Bảo.

    (9)- Ưu-Bà-Tắc ; Cận-sự-nam. ƯU-BÀ-DI : Cận-sự-nữ. Hai phái tại gia thường gần gũi hộ trì Tam-Bão. Bắt đầu qui-y Tam-Bảo thời được danh hiệu nầy.

    (10)-NGŨ-GIỚI : năm điều giới của hàng tại gia : không được sát sanh, không được trộm cắp, không được tà dâm, không được vọng ngữ, không được uống rượu say.

    (11)- TRÀ-TỲ : Lễ thiêu thi hài lấy tro để thờ.

    12)- THẤT-BẢO : vàng, bạc, lưu ly, ngọc xà cừ, ngọc mã não, ngọc san hô, ngọc hổ phách, trân châu.

    (13)- A-TĂNG-KỲ : vô số HẰNG-HÀ-SA : Sông Hằng (Gange).là con sông to, nguồn từ Hy-Mã- Lạp-Sơn (Himalaya) chảy qua trung châu Ấn-Độ đổ ra Ấn-Độ-Dương. Bờ sông và đáy sông này có nhiều cát mịn. Khi thuyết pháp, Phật thường dùng số hột cát của sông Hằng để thay một số lớn.
    VI-TRẦN : Bụi nhỏ. Số nhiều như bụi nhỏ không thể tính đếm đươc.
    THẾ-GIỚI : Mỗi thế-giới là cả một Đại-Thiên, phạm vi giáo hóa của một Đức Phật.

    (14)-TÒA SƯ-TỬ : Chỗ ngồi chạm hình sư tử tiêu biểu oai đức tự tại đối với đại chúng, như sư tử oai khiếp quần thú.

    (15) DIÊM-PHÙ-ĐỀ cũng gọi là Nam Thiệm-Bộ-Châu, tức là quả địa cầu nầy.

    (16) A-Di-Đà PHẬT, Phạm-âm, Tàu dịch là Vô-Lượng-Thọ Phật, hoặc Vô- Lượng-Quang Phật, giáo chủ cõi Cực-Lạc, cũng gọi cõi An-Lạc cõi An-Dưỡng. Cõi nầy cách cõi Ta-Bà đây mười muôn ức cõi về phương Tây.

    Lấy buông xả làm đạo hạnh

  7. The Following User Says Thank You to socnho For This Useful Post:

    Thanh Trúc (03-19-2017)

  8. #15
    HOA Avatar của socnho
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.157
    Thanks
    536
    Thanked 546 Times in 191 Posts
    Kinh Đại Bát Niết Bàn
    Quyển 2 _ PHẨM THUẦN ĐÀ THỨ HAI
    __________________________________________________ ______________________________________


    02. PHẨM THUẦN ĐÀ THỨ HAI

    (Hán bộ phần đầu quyển thứ hai)


    Bấy giờ trong đại hội có vị ưu-bà-tắc, con nhà thợ thuyền trong thành Câu-Thi-Na, tên là Thuần-Đà cùng với mười lăm bạn đồng nghiệp, vì muốn đem qủa lành đến cho người đời nên đến trước Phật, quỳ gối chắp tay cúi lạy chơn Phật, buồn khóc rơi lệ, bạch rằng : “ Ngửa mong đức Thế- Tôn và Tỳ-Kheo-Tăng thương xót nhận phần cúng dường cuối cùng của chúng con, cho vô-lượng chúng sanh được độ.
    Bạch Thế-tôn ! Chúng con từ nay nghèo cùng đói khổ không ai cứu giúp, không nơi nương nhờ, muốn xin phước lộc tương lai ở Đức thế-Tôn (17). Cúi xin xót thương nhận chút lễ mọn rồi sẽ nhập Niết-bàn. Bạch Thế-Tôn ! Ví như có người nghèo cùng đến xứ xa lạ ra sức làm ruộng, đặng trâu cày giỏi, ruộng đất tốt màu, bằng phẳng sạch cỏ, chỉ còn chờ trời mưa. Trâu giỏi dụ cho bảy nghiệp của thân và miệng, ruộng tốt bằng phẳng dụ cho trí huệ, sạch cỏ dụ cho trừ sạch phiền não. Bạch Thế-tôn ! Nay đây con đã có trâu giỏi ruộng tốt sạch cỏ, chỉ còn trông chờ trận mưa pháp Cam-lồ của Như-Lai. Người nghèo kia chính là con đây, nghèo nơi của báu pháp-bảo vô-thượng, ngửa mong xót thương dứt trừ sự nghèo cùng khốn khổ của chúng con và cả vô-lượng chúng-sanh. Cúng phẩm của con dầu kém mọn, cũng mong đức Như-Lai và chư Tăng dùng được đủ, ngày nay con không nơi nương nhờ, không ai nưng đỡ, xin đức Thế-tôn rủ lòng thương xót coi con như La-Hầu-La (18).


    Đức Thế-Tôn, bực Nhứt-thiết chủng-trí Vô-thượng Điều-ngự, bảo Thuần-Đà rằng : "Lành thay !Lành thay ! Hôm nay Như-Lai trừ sự nghèo cùng cho ông, mưa pháp Vô-thượng xuống cho ruộng thân tâm ông mọc mầm pháp. Ông muốn cầu thọ-mạng, sắc, lực, an-lạc vô ngại, biện-tài nơi Như-Lai. Như-Lai sẽ ban cho ông các thứ ấy. Thuần-Đà ! Thí- thực có hai, đồng một quả báo; một là thọ xong liền chứng Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-gíac, hai là thọ xong liền nhập Niết-Bàn. Hôm nay Như-Lai nhận phần cúng dường cuối cùng của ông, cho ông đầy đủ bố-thí ba-la-mật” (19).

    Thuần-Đà liền bạch Phật rằng : ”Như Đức Thế-Tôn vừa dạy rằng hai lúc cúng-thí quả-báo đồng nhau, theo ý con nghĩ, e rằng không đúng ngĩa. Vì vị thọ-thí trước là bực chưa sạch phiền não, chưa chứng Nhứt-thiết-chủng-trí (20) cũng chưa có thể làm cho chúng sanh đầy đủ Bố-thí Ba-la-mật. Còn vị thọ thí sau là bực Nhứt-thiết chủng-trí, đã sạch phiền-não, có thể làm cho khắp chúng sanh đầy đủ Bố-thí Ba-la-mật".

    Lấy buông xả làm đạo hạnh

  9. #16
    HOA Avatar của socnho
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.157
    Thanks
    536
    Thanked 546 Times in 191 Posts
    Kinh Đại Bát Niết Bàn
    Quyển 2 _ PHẨM THUẦN ĐÀ THỨ HAI
    __________________________________________________ ______________________________________


    "Vị thọ-thí trước còn là chúng sanh, vị thọ-thí sau là bực Trời trong các Trời. Vị thọ-thí trước là thân tạp-thực, thân phiền-não, thân vô-thường cuối cùng; vị thọ-thí sau là thân Kim-cang không phiền-não, là Pháp-thân chơn-thường vô cùng. Sao lại cho rằng hai sự cúng-thí quả báo đồng nhau ?
    Vị thọ thí trước chưa được đầy đủ Đàn Ba-la-mật nhẫn đến Bát-nhã ba-la-mật, chỉ có nhục nhãn chưa có Huệ nhãn nhẫn đến Phật-nhãn (21). Vị thọ thí sau đã được đầy đủ cả sáu Ba-la-mật nhẫn đến Phật-nhãn. Sao lại cho rằng hai sự cúng-thí được quả-báo đồng nhau ?
    Bạch đức Thế-Tôn ! Vị thọ-thí trước, thọ xong ăn nuốt vào bụng tiêu hóa đặng sống còn, đặng sức khỏe, xinh đẹp, an vui, vô-ngại-biện. Vị thọ thí sau chẳng ăn chẳng tiêu, không năm sự quả. Sao lại cho rằng hai sự cúng thí được quả báo đồng nhau ?”


    Đức Phật phán : ”Thuần-Đà ! Như-lai đã từ vô-lượng vô-biên vô số kiếp (22) không có những thân ăn uống, thân phiền não, thân sau cùng, mà là thân chân-thường, thân Kim-cang, là Pháp-thân.

    Thuần-Đà ! Người chưa thấy Phật-tánh gọi là thân tạp-thực, phiền não, cuối cùng. Lúc đó Bồ-tát thọ đồ ăn uống rồi nhập Kim-cang Tam-muội, đồ ăn tiêu hóa xong liền thấy Phật-tánh, chứng Vô-thượng Chánh đẳng Chánh giác. Vì lẽ ấy nên Như-Lai nói hai sự cúng-thí được quả báo đồng nhau.

    Lúc thành đạo, Bồ-tát phá hoại bốn ma (23), nay nhập Niết-bàn cũng phá hoại bốn ma, nên Như-Lai nói hai quả-báo không sai khác.

    Lúc trước dẫu Bồ-tát chẳng rộng giảng-diễn mười hai bộ Kinh nhưng đã thông đạt rồi, nay nhập Niết-bàn rộng vì chúng sanh phân biệt giảng dạy. Vì thế nên Như-Lai nói hai quả báo đồng nhau.

    Thuần-Đà ! Thân của Như-Lai đã từ vô-lượng vô số kiếp chẳng thọ sự ăn uống. Vì hàng Thanh-Văn mà nói rằng trước thọ cháo sữa của hai nàng chăn bò là Nan-Đà và Nan-Đà Ba-La, rồi sau mới chứng quả Vô-thượng Chánh-giác, nhưng chính thiệt Như-Lai không ăn. Hôm nay vì đại-chúng trong hội nầy, mà Như-Lai nhận sự cúng dường cuối cùng của ông dưng, thiệt ra Như-Lai không ăn”.


    Lấy buông xả làm đạo hạnh

  10. #17
    HOA Avatar của socnho
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.157
    Thanks
    536
    Thanked 546 Times in 191 Posts
    Kinh Đại Bát Niết Bàn
    Quyển 2 _ PHẨM THUẦN ĐÀ THỨ HAI
    __________________________________________________ ______________________________________


    Đại-chúng nghe đức Thế-Tôn khắp vì đại-hội mà nhận sự cúng dường cuối cùng của Thuần-Đà, đều vui mừng hớn hở. Đồng rập tiếng khen rằng : "Lành thay ! Lành thay ! Hi hữu thay cho Thuần- Đà ! Thiệt ông không uổng tên là Thuần-Đà. Vì hai chữ Thuần-Đà là “hiểu diệu-nghĩa”. Ông nay kiến lập diệu-nghĩa như thế, cứ nghĩa đặt tên gọi là Thuần-Đà. Hiện đời đây ông được đầy đủ cả danh tiếng, tài lợi, đức hạnh, chí nguyện. Rất lạ cho ông Thuần-Đà ! Sanh trong loài người lại được quả lành vô-thượng rất khó đươc. Lành thay cho Thuần-Đà ! Trong đời khó có người thứ hai, khác nào hoa Ưu-Đàm. Đức Phật ra đời là rất khó, gặp Phật sanh lòng tin, được nghe Chánh pháp, lại là rất khó. Đức Phật sắp nhập Niết-Bàn, thỉnh được đức Phật nhận phần cúng dường cuối cùng lại càng khó hơn.
    Nam-mô Thuần-Đà ! Nam-mô Thuần-Đà ! Nay ông đã đầy đủ Bố-thí Ba-la-mật".


    Đại chúng liền nói kệ rằng :

    Ông dầu sanh nhơn đạo
    Đã siêu Trời thứ sáu
    Tôi cùng tất cả chúng
    Nay xin yêu cầu ông :
    Đấng Tối-thắng trong người
    Nay sẽ nhập Niết-bàn,
    Ông nên thương chúng tôi
    Xin kíp thỉnh đức Phật
    Ở lâu lại thế gian
    Diễn thuyết pháp vô-thượng
    Mà bực trí tán thán
    Hầu lợi ích chúng sanh.
    Nếu ông không thỉnh Phật
    Mạng tôi ắt khó toàn
    Ông nên vì chúng tôi
    Đãnh lễ đức Điều-Ngự.


    Lấy buông xả làm đạo hạnh

  11. #18
    HOA Avatar của socnho
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.157
    Thanks
    536
    Thanked 546 Times in 191 Posts
    Kinh Đại Bát Niết Bàn
    Quyển 2 _ PHẨM THUẦN ĐÀ THỨ HAI
    __________________________________________________ ______________________________________


    Thuần-Đà vui mừng hớn hở như người có cha mẹ vừa chết bỗng sống lại. Ông đảnh lễ Phật mà nói kệ rằng :

    Vui thay được lợi mình !
    Khéo thọ nơi thân người
    Dẹp trừ tham sân si
    Thoát hẳn ba ác đạo. (24)
    Thích thay được lợi mình !
    Được gặp kho vàng báu
    Gặp gỡ đức Điều-Ngự
    Chẳng sợ đọa súc sanh.
    Phật như hoa Ưu-Đàm (25)
    Khó gặp gỡ tin kính
    Gặp rồi trồng căn lành
    Dứt hẳn khổ ngạ-quỷ,
    Lại cũng hay tổn giãm
    Chủng loại A-Tu-La.
    Hột cải ghim đầu kim (26)
    Phật ra đời khó hơn,
    Tôi đã đủ đàn độ (27)
    Độ Thiên Nhơn sanh tử.
    Phật chẳng nhiễm việc đời
    Như hoa sen ở nước.
    Khéo dứt giống Tam-giới (28)
    Thoát hẳn dòng Sanh tử,
    Sanh làm người là khó
    Gặp đời (có) Phật cũng khó.
    Dường như trong biển lớn
    Rùa mù gặp bọng cây.
    Nay tôi dưng thực phẩm
    Nguyện đặng báo Vô thượng
    Xô phá phiền–não kiết
    Tất cả không bền chắc.
    Nay tôi ở nơi đây
    Chẳng cầu thân Nhơn Thiên
    Dầu có được thân ấy
    Cũng không lòng ham thích.
    Được Phật nhận cúng phẩm
    Con vui sướng không lường
    Khác nào bông Y-Lan (29)
    Ngát mùi hương Chiên đàn.
    Thân tôi như Y-Lan
    Thế-Tôn nhận cúng phẩm
    Như ngát hương Chiên đàn
    Vì thế tôi vui mừng.
    Tôi nay được hiện báu
    Chỗ tối-thắng thượng-diệu
    Đế-Thích cùng Phạm-Thiên (30)
    Đều đến cúng dường tôi.
    Tất cả các thế gian
    Đều sanh lòng buồn khổ
    Vì biết Phật Thế-tôn
    Muốn nhập Đại-niết-bàn
    Đồng cất tiếng xướng to :
    Đời sẽ không Điều-Ngự
    Chẳng nên bỏ chúng sanh
    Phải xem như con một
    Phật ở giữa chư Tăng
    Diễn thuyết Pháp Vô thượng
    Như núi báu Tu-di
    Cao vọi giữa biển cả.
    Trí Phật vay khéo dứt
    Tối vô-minh của tôi
    Dường như giữa hư không
    Mây nổi đặng mát mẻ.
    Như–Lai khéo dứt trừ
    Tất cả các phiền não (31)
    Như mặt trời mọc lên
    Tan mây sáng khắp soi
    Các loài chúng sanh đây
    Khóc than sưng cả mắt
    Đều bị dòng sanh tử
    Đẩy trôi rất khốn khổ.
    Đức Thế-Tôn cần phải
    Thêm căn lành chúng sanh
    Vì dứt khổ sanh tử
    Ở nán lại thế gian.


    Lấy buông xả làm đạo hạnh

  12. #19
    HOA Avatar của socnho
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.157
    Thanks
    536
    Thanked 546 Times in 191 Posts
    Kinh Đại Bát Niết Bàn
    Quyển 2 _ PHẨM THUẦN ĐÀ THỨ HAI
    __________________________________________________ ______________________________________


    Phật bảo Thuần-Đà: ”Đúng như lời ngươi nói. Phật ra đời là khó như hoa Ưu-đàm. Gặp Phật sanh lòng tin lại khó hơn. Phật sắp nhập Niết-Bàn, dược cúng dường lần cuối cùng đầy đủ bố-thí ba-la-mật, lại là việc rất khó gấp bội.

    Nay ông chớ buồn khổ, nên phải vui mừng vì đã được dịp cúng dường Như-Lai lần cuối cùng, do đây thành-tựu bố-thí ba-la-mật. Ông chẳng nên thỉnh Phật ở lại nơi đời, mà phải quan sát cảnh giới của chư Phật thảy đều vô-thường, tánh và tướng của các hành-pháp cũng như vậy”.


    Đức Phật liền vì Thuần-Đà mà nói kệ rằng :

    Tất cả các thế gian
    Có sanh đều có tử,
    Dầu thọ-mạng vô-lượng
    Tất có kỳ phải hết.
    Có thạnh tất có suy,
    Sum hiệp có biệt ly,
    Tuổi trẻ chẳng dừng lâu
    Khỏe mạnh bị bịnh xâm,
    Sự chết nuốt mạng người
    Không có gì thường còn.
    Bực vua chúa tự-tại
    Thế-lực không ai bằng
    Tất cả đều dời đổi
    Mạng sống cũng như vậy.
    Sự khổ xoay không ngằn
    Lưu-chuyển không thôi dừng
    Ba cõi đều vô thường
    Mọi loài không có vui.
    Tánh tướng của pháp có
    Tất cả đều trống không,
    Pháp sanh diệt lưu-chuyển
    Luôn có những lo khổ,
    Sợ sệt, các lỗi ác,
    Già, bịnh, chết, buồn rầu.
    Những khổ ấy không ngằn
    Hư rã nhiều tai hại,
    Phiền não bao gói kín
    Khác nào tầm ở kén,
    Là người có trí huệ
    Đâu nên thích chốn nầy.
    Các khổ nhóm nơi thân
    Tất cả đều nhơ nhớp,
    Tai nạn, ghẻ nhọt thảy
    Cội gốc của khổ đau,
    Dầu là thân chư Thiên
    Đều cũng giống như vậy.
    Dục ái đều vô-thường
    Nên Phật chẳng tham ưa,
    Ly dục khéo tư duy
    Đặng chứng quả chơn thiệt
    Rốt ráo dứt sanh tử
    Nay sẽ vào Niết-bàn.
    Phật đã vượt bờ kia
    Đã thoát hẳn các khổ
    Vì thế nên hiện nay
    Thuần hưởng những diệu-lạc,
    Do các nhơn duyên ấy
    Chứng quả vị chơn thiệt
    Dứt hẳn những triền phược
    Hôm nay vào Niết-bàn.
    Phật không già, bịnh, chết,
    Thọ mạng vô cùng tận,
    Phật nay vào Niết-bàn
    Như ngọn lửa lớn tắt.
    Thuần-Đà ! Ông chẳng nên
    Suy lường nghĩa Như-Lai,
    Nên xét tánh Như-Lai
    Dường như núi Tu Di.
    Phật nay vào Niết-bàn
    Thọ-trì đệ nhứt lạc,
    Pháp chư Phật như vậy
    Các ông chớ nên khóc.


    Lấy buông xả làm đạo hạnh

  13. #20
    HOA Avatar của socnho
    Tham gia ngày
    Jun 2015
    Bài gửi
    1.157
    Thanks
    536
    Thanked 546 Times in 191 Posts
    Kinh Đại Bát Niết Bàn
    Quyển 2 _ PHẨM THUẦN ĐÀ THỨ HAI
    __________________________________________________ ______________________________________


    Thuần-Đà bạch Phật rằng : Bạch đức Thế-Tôn ! Đúng như lời Phật dạy. Trí huệ của con kém nhỏ như muỗi mòng, đâu có thể nghĩ bàn được nghĩa Niết-bàn sâu kín của Như-Lai.

    Bạch Thế-Tôn ! Ví như người tuổi thơ ấu mới xuất gia, dầu chưa thọ giới cụ-túc, mà đã được dự vào số chúng Tăng. Con nay cũng vậy, nhờ thần lực của Phật và Bồ Tát, mà con được dự vào số đại Bồ-Tát, đã được cùng hàng với các bực Đại-Long-Tượng (32) dứt phiền não, như ngài Văn-Thù Sư-Lợi Pháp-Vương Tử v.v…Thế nên hôm nay con muốn đức Như-Lai thường ở nơi đời mà chẳng vào Niết-bàn
    .

    Văn-Thù Sư-Lợi Pháp-Vương-Tử (33) bảo Thuần-Đà rằng : Ông chẳng nên nói rằng muốn đức Như-Lai thường ở nơi đời mà chẳng vào Niết-bàn. Ông phải quán-sát tánh tướng của hành pháp, quán sát như thế đặng Không Tam-muội. Muốn cầu Chánh pháp nên học pháp quán-sát như vậy.

    Thuần-Đà nói : ”Thưa ngài Văn-Thù Sư-Lợi ! Đức Như-Lai là bực cao cả nhứt trong người trên Trời. Đức Như-Lai như thế há lại là hành pháp sao ? (34) Nếu là hành-pháp thời là pháp sanh diệt. Ví như bóng nước chóng nổi chóng tan, qua lại xoay vần như bánh xe lăn, các hành-pháp cũng thế. Tôi nghe chư Thiên sống rất lâu, tại sao đức Thế-Tôn là bực Trời trong các Trời mà lại sống chẳng đầy trăm tuổi.

    Cách hành-pháp là pháp sanh tử, nếu đức Như-Lai nhập diệt thời đồng với hành-pháp, đâu được gọi là bực Trời trong các Trời, là Pháp vương tự-tại. Vì thế chẳng nên xem đức Như-Lai đồng với hành-pháp.

    Đức Như-Lai hàng phục Phiền-não ma, Ngũ-ấm ma, Thiên-ma, Tử ma do nhơn duyên ấy mà thành-tựu đầy đủ vô-lượng công-đức chơn thiệt, nên hiệu là Như-Lai Ứng-Cúng Chánh-Biến-Tri, hiệu là Tam-Giới-Tôn.

    Thưa ngài Văn-Thù Sư-Lợi ! Chẳng nên ức-tưởng phân biệt mà đem pháp Như-Lai cho đồng với các hành-pháp. Ví như phú ông sanh con trai, nhà tướng số xem trẻ ấy có tướng đoản mạng. Phú ông biết rằng trẻ ấy không thể nối lấy gia nghiệp, nên chẳng ái trọng. Vả kẻ đoản thọ thời chẳng được mọi người kính trọng. Nếu đức Như-Lai đồng với các hành-pháp, ắt chẳng được Sa-môn Bà-la-môn tất cả trời người kính thờ, mà pháp chơn thiệt bất biến bất dị của Như-Lai dạy ra cũng không ai tín thọ. Vì lẽ ấy, ngài chẳng nên nói rằng : Như-Lai đồng với các hành-pháp.

    Thưa ngài Văn-Thù Sư-Lợi ! Như bần-nữ đang có mang mà lại đói khát không nhà cửa, đẻ nhờ dưới mái nhà kia, chủ nhà xua đuổi, bần nữ bồng con muốn đến xứ khác để mưu sinh. Dọc đường phải lội qua con sông, ra giữa dòng bị nước chảy, xoáy mạnh, không nỡ buông con nên mẹ con đồng bị chết đuối. Vì tấm lòng từ ái ấy, bần nữ được sanh lên cõi Phạm-thiên.

    Nếu có thiện-nam-tử muốn hộ trì chánh-pháp, chớ nói Như-Lai đồng với các hành-pháp hay chẳng đồng với các hành-pháp. Chỉ nên tự trách mình ngu si không có huệ-nhãn, chánh-pháp của Như-Lai không thể nghĩ bàn, không nên tuyên nói Như-Lai quyết định là hữu-vi, hay vô-vi. Nếu là người chánh-kiến nên nói Như-Lai quyết định là vô-vi. Vì sao thế ? Vì nói Như-Lai là vô-vi thời có thể sanh pháp lành cho chúng sanh.


    Lấy buông xả làm đạo hạnh

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 2 người đọc bài này. (0 thành viên và 2 khách)

Chủ đề tương tự

  1. Kinh Diệu Pháp Liên Hoa
    Gửi bởi Mây trắng trong mục Kinh
    Trả lời: 219
    Bài cuối: 04-06-2017, 08:30 AM

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •