DIỄN ĐÀN PHẬT PHÁP THỰC HÀNH - Powered by vBulletin




Cùng nhau tu học Phật pháp - Hành trình Chân lý !            Hướng chúng sinh đi, hướng chúng sinh đi, để làm Phật sự không đối đãi.


Tánh Chúng sinh cùng Phật Quốc chỉ một,
Tướng Bồ Đề hóa Liên hoa muôn vạn.

Trang 22/22 ĐầuĐầu ... 12202122
Hiện kết quả từ 211 tới 220 của 220
  1. #211
    Avatar của Mây trắng
    Tham gia ngày
    Jul 2015
    Bài gửi
    253
    Thanks
    169
    Thanked 115 Times in 25 Posts
    KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA
    QUYỂN THỨ BẢY : PHẨM "QUÁN-THẾ-ÂM BỒ-TÁT PHỔ-MÔN"
    __________________________________________________ ______________________________________



    6. Vô Tận Ý Bồ Tát bạch Phật: "Thế-Tôn! Con nay phải cúng dường Quán-Thế-Âm Bồ-Tát". Liền mở chuỗi ngọc bằng các châu báu nơi cổ giá trị trăm nghìn lạng vàng, đem trao cho ngài Quán-Thế-Âm mà nói rằng : "Xin Ngài nhận chuỗi trân bảo pháp thí này".

    Khi ấy Quán-Thế-Âm Bồ-tát chẳng chịu nhận chuỗi. Ngài Vô-Tận-Ý lại thưa cùng Quán-Thế-Âm Bồ-Tát rằng: "Xin Ngài vì thương chúng tôi mà nhận chuỗi ngọc này".

    Bấy giờ Phật bảo Quán-Thế-Âm Bồ-Tát: "Ông nên thương Vô-Tận-Ý Bồ-Tát này và hàng tứ chúng cùng Trời, Rồng, Dạ-xoa, Càn-thát-bà, A-tu-la, Ca-lâu-la, Khẩn-na-la, Ma-hầu-la-dà, Nhơn và Phi-nhơn v.v... mà nhận chuỗi ngọc đó.

    Tức thời Quán-Thế-Âm Bồ-Tát thương hàng tứ chúng và Trời, Rồng, Nhơn, Phi-nhơn v.v... mà nhận chuỗi ngọc đó chia làm hai phần: Một phần dâng đức Thích-Ca Mâu-Ni Phật, một phần dâng tháp của Phật Đa-Bảo.

    Vô-Tận-Ý! Quán-Thế-Âm Bồ-Tát có sức thần tự tại như thế, dạo đi nơi cõi Ta Bà".

    Lúc đó, ngài Vô-Tận-Ý Bồ-Tát nói kệ hỏi Phật rằng:

    7. Thế-Tôn đủ tướng tốt!

    Con nay lại hỏi kia

    Phật tử nhân duyên gì?

    Tên là Quán-Thế-Âm?

    Đấng đầy đủ tướng tốt

    Kệ đáp Vô-Tận-Ý:

    Ông nghe hạnh Quán-Âm

    Khéo ứng các nơi chỗ

    Thệ rộng sâu như biển

    Nhiều kiếp chẳng nghĩ bàn

    Hầu nhiều nghìn đức Phật

    Phát nguyện thanh tịnh lớn.

    Ta vì ông lược nói

    Nghe tên cùng thấy thân

    Tâm niệm chẳng luống qua

    Hay diệt khổ các cõi.

    Giả sử sanh lòng hại

    Xô rớt hầm lửa lớn

    Do sức niệm Quán-Âm

    Hầm lửa biến thành ao.

    Hoặc trôi dạt biển lớn

    Các nạn quỉ, cá, rồng

    Do sức niệm Quán-Âm

    Sóng mòi chẳng chìm được.

    Hoặc ở chót Tu-di

    Bị người xô rớt xuống

    Do sức niệm Quán-Âm

    Như mặt nhật treo không

    Hoặc bị người dữ rượt

    Rớt xuống núi Kim-Cang

    Do sức niệm Quán-Âm

    Chẳng tổn đến mảy lông.

    Hoặc gặp oán tặc vây

    Đều cầm dao làm hại

    Do sức niệm Quán-Âm

    Đều liền sanh lòng lành.




  2. #212
    Avatar của Mây trắng
    Tham gia ngày
    Jul 2015
    Bài gửi
    253
    Thanks
    169
    Thanked 115 Times in 25 Posts
    KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA
    QUYỂN THỨ BẢY : PHẨM "QUÁN-THẾ-ÂM BỒ-TÁT PHỔ-MÔN"
    __________________________________________________ ______________________________________



    Hoặc bị khổ nạn vua

    Khi hành hình sắp chết

    Do sức niệm Quán-Âm

    Dao liền gãy từng đoạn.

    Hoặc tù cấm xiềng xích

    Tay chân bị gông cùm

    Do sức niệm Quán-Âm

    Tháo rã được giải thoát

    Nguyền rủa các thuốc độc

    muốn hại đến thân đó

    Do sức niệm Quán-Âm

    Trở hại nơi bổn-nhân.(6)

    Hoặc gặp La-sát dữ

    Rồng độc các loài quỉ

    Do sức niệm Quán-Âm

    Liền đều không dám hại.

    Hoặc thú dữ vây quanh

    Nanh vuốt nhọn đáng sợ

    Do sức niệm Quán-Âm

    Vội vàng bỏ chạy thẳng.

    Rắn độc cùng bò cạp

    Hơi độc khói lửa đốt

    Do sức niệm Quán-Âm

    Theo tiếng tự bỏ đi.

    Mây sấm nổ sét đánh

    Tuôn giá (7) , xối mưa lớn

    Do sức niệm Quán-Âm

    Liền được tiêu tan cả.

    Chúng sanh bị khổ ách

    Vô lượng khổ bức thân

    Quán-Âm sức trí diệu

    Hay cứu khổ thế gian

    Đầy đủ sức thần thông

    Rộng tu trí phương tiện

    Các cõi nước mười phương

    Không cõi nào chẳng hiện.

    Các loài trong đường dữ:

    Địa-ngục, quỉ, súc sanh

    Sanh, già, bịnh, chết khổ

    Lần đều khiến dứt hết.

    Chơn-quán, Thanh tịnh quán

    Trí-huệ quán rộng lớn

    Bi-quán và Từ-quán,

    Thường nguyện thường chiêm ngưỡng

    Sáng thanh tịnh không nhơ

    Tuệ nhật (8) phá các tối

    Hay phục tai khói lửa

    Khắp soi sáng thế gian.

    Lòng Bi răn như sấm

    Ý tứ diệu dường mây (9)

    Xối mưa pháp Cam lồ

    Dứt trừ lửa phiền não (10)

    Cãi kiện qua chỗ quan

    Trong quân trận sợ sệt

    Do sức niệm Quán-Âm

    Cừu oán đều lui tan.

    Diệu-Âm, Quán-Thế-Âm

    Phạm-âm, Hải-triều-âm

    Tiếng hơn thế gian kia,

    Cho nên thường phải niệm.

    Niệm niệm chớ sanh nghi

    Quán Âm bậc tịnh thánh

    Nơi khổ não nạn chết

    Hay vì làm nương cậy.

    Đủ tất cả công đức

    Mắt lành trông chúng sanh

    Biển phước lớn không lường

    Cho nên phải đảnh lễ.


    8. Bấy giờ, ngài Trì-Địa Bồ-Tát liền từ chỗ ngồi đứng dậy đến trước Phật bạch rằng: "Thế Tôn! Nếu có chúng sanh nào nghe phẩm Quán-Thế-Âm Bồ-Tát Đạo-nghiệp Tự-Tại, Phổ-Môn Thị-Hiện sức thần thông nầy, thì phải biết công đức người đó chẳng ít".

    Lúc Phật nói phẩm Phổ-Môn này, trong chúng có tám muôn bốn nghìn chúng sanh đều phát tâm Vô-đẳng-đẳng Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác.



  3. #213
    Avatar của Mây trắng
    Tham gia ngày
    Jul 2015
    Bài gửi
    253
    Thanks
    169
    Thanked 115 Times in 25 Posts
    KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA
    QUYỂN THỨ BẢY : PHẨM "ĐÀ-LA-NI"
    __________________________________________________ ______________________________________


    QUYỂN THỨ BẢY

    PHẨM "ĐÀ-LA-NI"


    THỨ HAI MƯƠI SÁU


    1. Lúc bấy giờ, ngài Dược-Vương Bồ-Tát liền từ chỗ ngồi đứng dậy, trệch áo bày vai hữu chấp tay hướng Phật mà bạch Phật rằng: "Thế-Tôn! Nếu có Thiện-nam-tử, Thiện-nữ-nhơn hay thọ trì được Kinh Pháp-Hoa này, hoặc đọc tụng thông lẹ, hoặc biên chép quyển Kinh, được bao nhiêu phước đức?"

    Phật bảo ngài Dược-Vương: "Nếu có Thiện-nam-tử, Thiện-nữ-nhơn cúng dường tám trăm muôn ức na-do-tha Hằng-hà-sa các đức Phật. Ý ông nghĩ sao? Người đó được phước đức có nhiều chăng?" - Thưa Thế-Tôn! Rất nhiều.

    Phật nói: "Nếu có Thiện-nam-tử, Thiện-nữ-nhơn ở nơi Kinh này có thể thọ trì nhẫn đến một bài kệ bốn câu đọc tụng giải nghĩa, đúng như lời mà tu hành thì công đức rất nhiều".

    2. Lúc đó, ngài Dược-Vương Bồ-Tát bạch Phật rằng: "Thế-Tôn! Con nay sẽ cho người nói Kinh Pháp-Hoa chú Đà-la-ni để giữ-gìn đó". Liền nói chú rằng:

    "An nhĩ, mạn nhĩ, ma nễ, ma ma nễ, chỉ lệ, già lê đệ, xa mế, xa lý đa vĩ, chuyên đế, mục đế mục đa lý, ta lý, a vĩ ta lý, tang lý, ta lý xoa dệ, a xoa duệ, a kỳ nhị chuyên đế xa lý, đà la ni, a lư dà bà ta kî đá tỳ xoa nhị, nễ tỳ thế, a tiện đa la nễ lý thế, a đàn dá ba lệ thâu địa, âu cứu lệ, mâu cứu lệ, a la lệ, ba la lệ, thủ ca sai, a tam ma tam lý, Phật đà tỳ kiết lợi diệt đế đạt ma ba lợi sai đế, tăng già niết cù sa nễ bà xá bà xá thâu địa, mạn đá lã, mạn đá lã xoa dạ đa, bưu lâu đá, bưu lâu đá kiêu xá lược, ác xoa lã, ác xoa dã đa dã, a bà lư, a ma nhã na đa dạ".

    Thế-Tôn! Thần chú Đà-la-ni này là của sáu mươi hai ức hằng-hà-sa các đức Phật nói. Nếu có người xâm hủy vị Pháp-sư này, thì là xâm hủy các đức Phật rồi.

    Lúc đó, đức Thích-Ca Mâu-Ni Phật khen Dược-Vương Bồ-Tát rằng: "Hay thay! Hay thay! Dược-Vương! Ông thương xót muốn ủng hộ vị Pháp-sư đó, nên nói chú Đà-la-ni này, được nhiều lợi ích ở nơi các chúng sanh".

    3. Lúc bấy giờ, ngài Dõng-Thí Bồ-Tát bạch Phật rằng: "Thế-Tôn! Con cũng vì ủng hộ người đọc tụng thọ trì Kinh Pháp-Hoa mà nói chú Đà-la-ni. Nếu vị Pháp-sư đó được chú Đà-la-ni này, hoặc Dạ-xoa, La-sát hoặc Phú-đan-na hoặc Cát-giá, hoặc Cưu-bàn-trà, hoặc Ngạ-quỷ v.v... rình tìm chỗ dở của Pháp-sư không thể được tiện lợi". Liền ở trước Phật mà nói chú rằng:

    "Toa lệ, ma ha toa lệ, úc chỉ, mục chỉ, a lệ, a la bà đệ, niết lệ đệ, niết lệ đa bà đệ, y trí nỉ, vi trí nỉ, chỉ trí nỉ, niết lệ trì nỉ, niết lê trì bà để".

    Thế-Tôn! Thần chú Đà-la-ni này của Hằng-hà-sa các đức Phật nói, cũng đều tùy hỷ. Nếu có người xâm hủy vị Pháp-sư này thì là xâm hủy các đức Phật đó rồi.


    4. Bấy giờ, Tỳ-sa-môn Thiên-vương, vì Trời hộ đời bạch Phật rằng: "Thế-Tôn! Con cũng vì thương tưởng chúng sanh ủng hộ vị Pháp-sư đó mà nói Đà-la-ni này. Liền nói chú rằng: "A-lê, na-lê, nâu na lê, a na lư, na lý, câu na-lý".

    Thế-Tôn! Dùng thần chú này ủng hộ Pháp-sư, con cũng tự phải ủng hộ người trì Kinh này, làm cho trong khoảng trăm do tuần không có các điều tai hoạn.


    5. Bấy giờ Trì-Quốc Thiên-Vương ở trong hội này cùng với nghìn muôn ức na-do-tha chúng Càn-thát-bà cung kính vây quanh đến trước chỗ Phật, chấp tay bạch Phật rằng: "Thế-Tôn! Con cũng dùng thần chú Đà-la-ni ủng hộ người trì Kinh Pháp-Hoa". Liền nói chú rằng:

    "A dà nễ, dà nễ, cù lợi, càn đà lợi, chiên đà lợi, ma đắng kỳ, thường cầu lợi, phù lâu sa nỉ, át để".

    Thế-Tôn! Thần chú Đà-la-ni này là của bốn mươi hai ức các đức Phật nói, nếu có người xâm hủy vị Pháp-sư này thì là xâm hủy các đức Phật đó rồi.




  4. #214
    Avatar của Mây trắng
    Tham gia ngày
    Jul 2015
    Bài gửi
    253
    Thanks
    169
    Thanked 115 Times in 25 Posts
    KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA
    QUYỂN THỨ BẢY : PHẨM "ĐÀ-LA-NI"
    __________________________________________________ ______________________________________


    6. Bấy giờ có những La-sát nữ: một, tên Lam-bà; hai, tên Tỳ-lam-bà; ba, tên Khúc-xỉ; bốn, tên Hoa-xỉ; năm, tên Hắc-xỉ; sáu, tên Đa-phát; bảy, tên Vô-yếm-túc; tám, tên Trì-anh-lạc; chín, tên Cao-đế; mười, tên Đoạt-nhứt-thiết chúng-sanh tinh-khí. Mười vị La-sát-nữ đó cùng với quỷ Tử-mẫu, con và quyến thuộc đều đến chỗ Phật, đồng tiếng bạch Phật rằng: "Thế-Tôn! Chúng con cũng muốn ủng hộ người đọc tụng thọï trì Kinh Pháp-Hoa, trừ sự khổ hoạn cho người đó. Nếu có kẻ rình tìm chỗ dở của Pháp-sư, thì làm cho chẳng được tiện lợi". Liền ở trước Phật mà nói chú rằng:

    "Y đề lý, y đề dẫn, y đề lý, a đề lý, y đề lý, nê lý, nê lý, nê lý, nê lý, nê lý, lâu hê, lâu hê, lâu hê, lâu hê, đa hê, đa hê, đa hê, đâu hê, nâu hê".

    Thà trèo lên đầu chúng con, chớ đừng não hại Pháp-sư, hoặc Dạ-xoa, hoặc La-sát, hoặc Ngạ-quỷ hoặc Phú-đan-na, hoặc Cát-giá hoặc Tỳ-đà-la, hoặc Kiền-đà hoặc Ô-ma-lặc-đà, hoặc A-bạt-ma-la, hoặc Dạ-xoa cát-giá, hoặc Nhân-cát-giá, hoặc quỷ làm bệnh nóng, hoặc một ngày, hoặc hai ngày, hoặc ba ngày, hoặc bốn ngày, hoặc đến bảy ngày, hoặc làm bệnh nóng luôn, hoặc hình trai, hoặc hình gái, hoặc hình đồng-nam, hoặc hình đồng-nữ, nhẫn đến trong chiêm bao cũng lại chớ não hại".


    Liền ở nơi trước Phật mà nói kệ rằng:

    Nếu chẳng thuận chú ta

    Não loạn người nói pháp

    Đầu vỡ làm bảy phần

    Như nhánh cây A-lê

    Như tội giết cha mẹ

    Cũng như họa ép dầu (15)

    Cân lường khi dối người

    Tội Điều-Đạt phá Tăng

    Kẻ phạm Pháp-Sư đây

    Sẽ mắc họa như thế.


    Những La-sát-nữ nói kệ đó rồi, bạch Phật rằng: "Thế-Tôn! Chúng con cũng sẽ tự mình ủng hộ người thọ trì đọc tụng tu hành Kinh này, làm cho được an ổn, lìa các sự khổ hoạn, tiêu các thuốc độc".

    7. Phật bảo các La-sát-nữ: "Hay thay! Hay thay! Các người chỉ có thể ủng hộ người thọ trì tên Kinh Pháp-Hoa phước chẳng thể lường được rồi, huống là ủng hộ người thọ trì toàn bộ cúng dường quyển Kinh, hoa hương, chuỗi ngọc, hương bột, hương xoa, hương đốt, phan, lọng, kỹ nhạc, thắp các thứ đèn: Đèn nến, đèn dầu, các thứ đèn dầu thơm, đèn dầu hoa Tô-na-ma, đèn dầu hoa Chiêm-bặc, đèn dầu hoa Bà-sư-ca, đèn dầu hoa Ưu-bát-la, nghìn trăm thứ cúng dường như thế.

    Cao-Đế! Các người cùng quyến thuộc phải nên ủng hộ những Pháp-sư như thế"
    .

    Lúc nói phẩm "Đà-la-ni" này, có sáu muôn tám nghìn người được Vô-sanh pháp-nhẫn.



  5. #215
    Avatar của Mây trắng
    Tham gia ngày
    Jul 2015
    Bài gửi
    253
    Thanks
    169
    Thanked 115 Times in 25 Posts
    KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA
    QUYỂN THỨ BẢY : PHẨM "DIỆU-TRANG-NGHIÊM-VƯƠNG BỔN-SỰ"
    __________________________________________________ ______________________________________


    QUYỂN THỨ BẢY

    PHẨM "DIỆU-TRANG-NGHIÊM-VƯƠNG BỔN-SỰ"

    THỨ HAI MƯƠI BẢY


    1. Lúc bấy giờ, Phật bảo hàng đại chúng rằng: "Về thuở xưa, cách đây vô-lượng vô biên bất-khả-tư-nghì A-tăng-kỳ kiếp, có đức Phật hiệu là Vân-Lôi-Âm Tú-Vương Hoa-Trí Như-Lai, Ứng-cúng, Chánh-biến-tri. Nước đó tên Quang-Minh Trang-Nghiêm, kiếp tên Hỷ-Kiến".

    Trong Pháp hội của Phật đó có vị vua tên Diệu-Trang-Nghiêm, phu nhân của vua tên Tịnh-Đức có hai người con, một tên Tịnh-Tạng, hai tên Tịnh-Nhãn. Hai người con đó có sức thần thông lớn, phước đức trí huệ, từ lâu tu tập đạo hạnh của Bồ-Tát, những là: Thí ba-la-mật, giới ba-la-mật, nhẫn-nhục ba-la-mật, tinh-tấn ba-la-mật, thiền ba-la-mật, trí-huệ ba-la-mật, phương-tiện ba-la-mật, từ-bi hỷ-xả nhẫn đến ba mươi bảy phẩm trợ đạo pháp thảy đều rành rẽ suốt-thấu. Lại được các môn Tam-muội của Bồ-Tát: Nhựt-tinh-tú Tam-muội, Tịnh-quang Tam-muội, Tịnh-sắc Tam-muội, Tịnh-chiếu-minh Tam-muội, Trường-trang-nghiêm Tam-muội, Đại-oai-đức-tạng Tam-muội, ở nơi các môn Tam-muội này cũng đều thấu suốt.

    2. Lúc đó, đức Phật kia vì muốn dẫn dắt vua Diệu-Trang-Nghiêm cùng thương tưởng hàng chúng sanh nên nói Kinh Pháp-Hoa này.

    Bấy-giờ, Tịnh-Tạng, Tịnh-Nhãn, hai người con đến chỗ của mẹ chấp tay thưa mẹ rằng: "Mong mẹ đến nơi chỗ đức Phật Vân-Lôi-Âm Tú-Vương-Hoa-Trí, chúng con cũng sẽ theo hầu gần gũi cúng dường lễ lạy".

    Vì sao? Vì đức Phật đó ở trong tất cả chúng trời người mà nói kinh Pháp-Hoa, nên phải nghe và tin nhận.

    Mẹ bảo con rằng: "Cha con tin theo Ngoại đạo, rất ham pháp Bà-la-môn, các con nên qua thưa với cha để cùng nhau đồng đi".

    Tịnh-Tạng, Tịnh-Nhãn chấp tay thưa mẹ: "Chúng con là Pháp-vương-tử mà lại sanh vào nhà tà kiến này!"

    Mẹ bảo con rằng: "Các con nên thương tưởng cha các con, mà vì đó hiển phép thần thông biến hóa, nếu cha con được thấy lòng ắt thanh tịnh, hoặc là chịu cho chúng ta qua đến chỗ Phật".

    3. Lúc ấy, hai người con thương cha nên bay lên hư không cao bằng bảy cây đa-la, hiện các món thần biến. Ở trong hư không đi, đứng, ngồi, nằm, trên thân ra nước dưới thân ra lửa, dưới thân ra nước trên thân ra lửa, hoặc hiện thân lớn đầy trong hư không rồi lại hiện nhỏ, nhỏ lại hiện lớn, ở trong hư không ẩn mất, bỗng nhiên hiện trên đất, vào đất như vào nước, đi trên nước như đi trên đất, hiện các món thần biến như thế làm cho vua cha lòng thanh tịnh tin hiểu.

    Bấy giờ, cha thấy con có sức thần như thế, lòng rất vui mừng được chưa từng có, chấp tay hướng về phía con mà nói rằng : "Thầy các con là ai, con là đệ tử của ai?"

    Hai người con thưa rằng : "Đại-vương! Đức Vân-Lôi-Âm-Tú-Vương-Hoa-Trí Phật kia nay đương ngồi trên Pháp tòa dưới cây Bồ-đề bằng bảy báu, ở trong tất cả chúng trời người thế-gian, rộng nói Kinh Pháp-Hoa, đó là thầy chúng con, con là đệ-tử".

    Cha nói với con rằng : "Ta nay cũng muốn ra mắt thầy các con, nên cùng nhau đồng đi". Khi đó hai người con từ trên hư không xuống, đến chỗ của mẹ chấp tay thưa mẹ rằng : "Phụ-vương nay đã tin hiểu, có thể kham phát được Tâm Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác, chúng con đã vì cha làm Phật sự rồi, mong mẹ bằng lòng cho chúng con, ở nơi chỗ đức Phật kia mà xuất gia tu hành Phật đạo".

    Lúc đó, hai người con muốn tuyên lại ý mình nói kệ thưa mẹ:

    Mong mẹ cho các con

    Xuất-gia làm Sa-môn

    Các Phật rất khó gặp

    Chúng con theo Phật học

    Như hoa Ưu-đàm-bát

    Gặp Phật lại khó hơn

    Khỏi các nạn cũng khó

    Mong cho con xuất-gia.




  6. #216
    Avatar của Mây trắng
    Tham gia ngày
    Jul 2015
    Bài gửi
    253
    Thanks
    169
    Thanked 115 Times in 25 Posts
    KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA
    QUYỂN THỨ BẢY : PHẨM "DIỆU-TRANG-NGHIÊM-VƯƠNG BỔN-SỰ"
    __________________________________________________ ______________________________________


    Mẹ liền bảo con rằng : "Cho các con xuất gia. Vì sao? Vì Phật khó gặp vậy".

    4. Bấy giờ, hai người con thưa cha mẹ rằng: "Lành thay, cha mẹ! Xin liền qua đến chỗ đức Vân-Lôi-Âm-Tú-Vương-Hoa-Trí Phật để gần gũi cúng dường".

    Vì sao? Vì Phật khó gặp được, như hoa Linh-Thoại, như rùa một mắt gặp bộng cây nổi (16) mà chúng ta do phước đời trước sâu dày, sanh đời này gặp Phật Pháp, xin cha mẹ nên cho chúng con được xuất gia.

    Vì sao? Vì các đức Phật khó gặp được, thời kỳ gặp Phật cũng khó có.


    5. Lúc đó nơi hậu cung của vua Diệu-Trang-Nghiêm có tám muôn bốn nghìn người thảy đều có thể kham thọ trì Kinh Pháp-Hoa này. Tịnh-Nhãn Bồ-Tát từ lâu đã thông đạt nơi "Pháp-Hoa Tam-muội". Tịnh-Tạng Bồ-Tát đã từ vô lượng trăm nghìn muôn ức kiếp, thông-đạt môn "Ly-chư-ác-thú Tam-muội", vì muốn làm cho tất cả chúng sanh lìa các đường dữ (11) vậy.

    Phu nhân của vua được môn "Chư-Phật-Tập Tam-muội", hay biết được Tạng pháp bí mật của các đức Phật. Hai người con dùng sức phương tiện khéo hóa độ vua cha như thế, khiến cho lòng cha tin hiểu ưa mến Phật Pháp.

    6. Bấy giờ vua Diệu-Trang-Nghiêm cùng chung với quần thần quyến thuộc, Tịnh-Đức phu nhân cùng chung với thể nữ quyến thuộc nơi hậu cung, hai người con của vua, cùng chung với bốn muôn hai nghìn người đồng một lúc đi qua chỗ Phật. Đến rồi đầu mặt lạy chân Phật, đi quanh Phật ba vòng, rồi đứng qua một phía.

    Lúc đó đức Phật kia vì vua nói pháp, chỉ dạy làm cho được lợi ích vui mừng. Vua rất vui đẹp.

    Bấy giờ, vua Diệu-Trang-Nghiêm cùng phu nhân mở chuỗi trân châu giá trị trăm nghìn đeo nơi cổ, để rải trên đức Phật, chuỗi đó ở giữa hư không hóa thành đài báu bốn trụ, trong đài có giường báu lớn trải trăm nghìn muôn thiên y, trên đó có đức Phật ngồi xếp bằng phóng hào quang sáng lớn.

    7. Lúc đó vua Diệu-Trang-Nghiêm nghĩ rằng: Thân Phật tốt đẹp riêng lạ ít có, thành tựu sắc thân vi diệu thứ nhất.

    Bấy giờ, đức Vân-Lôi-Âm-Tú-Vương-Hoa-Trí Phật bảo bốn chúng rằng: "Các người thấy vua Diệu-Trang-Nghiêm chấp tay đứng trước ta đó chăng?

    Vị vua này ở trong pháp ta làm Tỳ-kheo siêng ròng tu tập các món trợ Phật đạo Pháp, sẽ được làm Phật hiệu Ta-La-Thọ-Vương, nước tên Đại-Quang, kiếp tên Đại-Cao-Vương.

    Đức Ta-La-Thọ-Vương Phật có vô lượng chúng Bồ-Tát và vô lượng Thanh-văn, nước đó bằng thẳng công đức như thế".


    8. Vua Diệu-Trang-Nghiêm liền đem nước giao cho em, rồi cùng phu nhân hai người con và các quyến thuộc, ở trong Phật Pháp xuất gia tu hành đạo hạnh.

    Vua xuất gia rồi trong tám muôn bốn nghìn năm thường siêng tinh tấn tu hành Kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa; qua sau lúc đây, được môn "Nhứt-thiết-tịnh-công-đức-trang-nghiêm Tam-muội".

    Liền bay lên hư không cao bảy cây Đa-la mà bạch Phật rằng: "Thế-Tôn! Hai người con của con đây đã làm Phật sự dùng sức thần thông biến hóa, xoay tâm tà của con, làm cho con được an trụ trong Phật Pháp, được thấy Thế-Tôn. Hai người con này là Thiện-tri-thức của con, vì muốn phát khởi căn lành đời trước lợi ích cho con nên đến sanh vào nhà con".

    Lúc đó đức Vân-Lôi-Âm-Tú-Vương-Hoa-Trí Phật bảo vua Diệu-Trang-Nghiêm rằng: "Đúng thế! Đúng thế! Như lời ông nói, nếu có thiện-nam-tử, thiện-nữ-nhơn nào trồng gốc lành thời đời đời được gặp Thiện-tri-thức, vị Thiện-tri-thức hay làm Phật sự, chỉ dạy cho lợi ích vui mừng, khiến vào đạo Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác.

    Đại-vương nên biết! Vị Thiện-tri-thức đó là nhân duyên lớn, giáo hóa dìu dắt làm cho được thấy Phật phát tâm Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác.

    Đại-vương! Ông thấy hai người con này chăng? Hai người con này đã từng cúng dường sáu mươi lăm trăm nghìn muôn ức na-do-tha Hằng-hà-sa các đức Phật, gần gũi, cung kính, nơi chỗ các đức Phật thọ trì kinh Pháp-Hoa, thương tưởng những chúng sanh tà kiến làm cho trụ trong chánh-kiến".


    Diệu-Trang-Nghiêm-Vương liền từ trong hư không xuống mà bạch Phật rằng: "Thế-Tôn! Như-Lai rất ít có, do công đức trí huệ nên nhục kế trên đỉnh sáng suốt chói rỡ. Mắt Phật dài rộng mà sắc xanh biếc, tướng lông trắng chặn mày như ngọc kha-nguyệt, răng trắng bằng và khít thường có ánh sáng, môi sắc đỏ đẹp như trái Tần-bà".

    Lúc đó vua Diệu-Trang-Nghiêm khen ngợi Phật có vô lượng trăm nghìn muôn ức công đức thế rồi, ở trước Như-Lai một lòng chấp tay lạy bạch Phật rằng : "Thế-Tôn! Chưa từng có vậy! Pháp của Như-Lai đầy đủ trọn nên bất-khả tư-nghì công đức vi diệu dạy răn chỗ tu hành an ổn rất hay, con từ ngày nay chẳng còn lại tự theo tâm hành của mình chẳng sanh những lòng ác: Kiêu mạn, giận hờn, tà kiến".

    Vua thưa lời đó rồi lạy Phật mà ra.

    9. Phật bảo đại chúng : "Ý các ông nghĩ sao? Vua Diệu-Trang-Nghiêm đâu phải người nào lạ, nay chính là Hoa-Đức Bồ-Tát, bà Tịnh-Đức phu nhân nay chính là Quang-Chiếu Trang-Nghiêm-Tướng Bồ-Tát hiện đang ở trước Phật, vì thương xót vua Diệu-Trang-Nghiêm và quyến thuộc nhà vua nên vị Bồ-Tát này sanh sống trong cung. Còn hai hoàng tử nay chính là Dược-Vương Bồ-Tát cùng Dược-Thượng Bồ-Tát".

    Dược-Vương và Dược-Thượng Bồ-Tát này thành tựu các công đức lớn như thế, đã ở chỗ vô lượng trăm nghìn muôn ức, các đức Phật trồng các gốc công đức, thành tựu bất khả tư nghì những công đức lành. Nếu có người biết danh tự của hai vị Bồ-Tát này thì tất cả trong đời, hàng Trời, nhân dân cũng nên lễ lạy.

    Lúc đức Phật nói phẩm " Diệu-Trang-Nghiêm-Vương Bổn-sự" này có tám muôn bốn nghìn người xa trần lụy, rời cấu nhiễm, ở trong các pháp chứng được Pháp nhãn tịnh.



  7. #217
    Avatar của Mây trắng
    Tham gia ngày
    Jul 2015
    Bài gửi
    253
    Thanks
    169
    Thanked 115 Times in 25 Posts
    KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA
    QUYỂN THỨ BẢY : PHẨM "PHỒ-HIỀN BỒ-TÁT KHUYẾN-PHÁT"
    __________________________________________________ ______________________________________


    QUYỂN THỨ BẢY

    PHẨM "PHỒ-HIỀN BỒ-TÁT KHUYẾN-PHÁT"


    THỨ HAI MƯƠI TÁM


    1. Lúc bấy giờ, ngài Phổ-Hiền Bồ-Tát dùng sức thần thông tự tại oai đức danh văn, cùng vô lượng vô biên bất-khả-xưng-sổ chúng đại Bồ-Tát từ phương Đông mà đến; các nước đi ngang qua khắp đều rung động, rưới hoa sen báu, trổi vô-lượng trăm nghìn muôn ức các thứ kỹ-nhạc.

    Lại cùng vô số các đại chúng: Trời, Rồng, Dạ-xoa, Càn-thát-bà, A-tu-la, Ca-lâu-la, Khẩn-na-la, Ma-hầu-la-dà, Nhơn, Phi-nhơn v.v... vây quanh, đều hiện sức oai đức thần thông đến cõi Ta-bà trong núi Kỳ-Xà-Quật, đầu mặt lạy đức Thích-Ca Mâu-Ni Phật đi quanh bên hữu bảy vòng, bạch Phật rằng: "Thế-Tôn! Con ở nơi nước của đức Bảo-Oai-Đức-Thượng-Vương Phật, xa nghe cõi Ta-bà này nói Kinh Pháp-Hoa, nên cùng với vô-lượng vô biên trăm nghìn muôn ức chúng Bồ-Tát đồng đến để nghe thọ, cúi mong đức Thế-Tôn nên vì chúng con nói đó".

    Nếu Thiện-nam-tử thiện-nữ-nhơn sau khi Như-Lai diệt độ, thế nào mà có thể được Kinh Pháp-Hoa này.

    2. Phật bảo Phổ-Hiền Bồ-Tát rằng : "Nếu Thiện-nam-tử, thiện-nữ-nhơn thành tựu bốn pháp, thì sau khi Như-Lai diệt-độ sẽ được Kinh Pháp-Hoa này : Một là được các đức Phật hộ-niệm; hai là trồng các gốc Công-đức; ba là vào trong Chánh-định; bốn là phát lòng cứu tất cả chúng-sanh".
    Thiện-nam-tử, thiện-nữ-nhơn thành tựu bốn pháp như thế, sau khi Như-Lai diệt-độ quyết được Kinh này.


    3. Lúc đó ngài Phổ-Hiền Bồ-Tát bạch Phật rằng : "Thế-Tôn! Năm trăm năm sau trong đời ác-trược nếu có người thọ trì Kinh điển này, con sẽ giữ gìn trừ các sự khổ-hoạn làm cho được an-ổn, khiến không ai được tiện-lợi rình tìm làm hại; hoặc ma, hoặc con trai của ma, hoặc con gái của ma, hoặc dân ma, hoặc người bị ma dựa, hoặc Dạ-xoa, hoặc La-sát, hoặc Cưu-bàn-trà hoặc Tỳ-xá xà, hoặc Cát-giá, hoặc Phú-đan-na, hoặc Vi-đà-la v.v... những kẻ làm hại người đều chẳng được tiện-lợi.

    Người đó hoặc đi, hoặc đứng, đọc tụng Kinh này, bấy giờ con cưỡi Tượng-vương trắng sáu ngà cùng chúng đại Bồ-Tát, đều đến chỗ người đó mà tự hiện thân ra, để cúng-dường thủ-hộ an-ủi tâm người đó, cũng để cúng-dường Kinh Pháp-Hoa.

    Người đó nếu ngồi suy nghĩ Kinh này, bấy giờ con lại cưỡi Tượng-vương trắng hiện ra trước người đó, người đó nếu ở trong Kinh Pháp-Hoa có quên mất một câu một bài kệ, con sẽ dạy người đó chung cùng đọc tụng, làm cho thông thuộc.

    Bấy giờ, người thọ trì đọc tụng Kinh Pháp-Hoa được thấy thân con, lòng rất vui mừng lại càng tinh-tấn, do thấy thân con nên liền được Tam-muội và Đà-la-ni tên là "Triền-đà-la-ni", "Pháp-âm-Phương-tiện đà-la-ni", được những môn Đà-la-ni như thế.

    4. Thế-Tôn! Nếu đời sau, sau năm trăm năm trong đời ác-trược, hàng Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di, người cầu tìm, người thọ trì, người đọc tụng, người biên chép, mà muốn tu tập Kinh Pháp-Hoa này, thời trong hai mươi mốt ngày, phải một lòng tinh-tấn, mãn hai mươi mốt ngày rồi, con sẽ cưỡi voi trắng sáu ngà, cùng vô-lượng Bồ-Tát vây quanh, dùng thân mà tất cả chúng-sanh ưa thấy, hiện nơi trước người đó để vì nói pháp chỉ dạy cho lợi-ích vui mừng cũng lại cho chú Đà-la-ni.

    Được chú Đà-la-ni này thì không có Phi-nhơn nào có thể phá hoại được, cũng chẳng bị người nữ làm hoặc loạn. Con cũng đích thân thường hộ người đó. Cúi mong đức Thế-Tôn nghe con nói chú Đà-la-ni này, liền ở trước Phật mà nói chú rằng:

    "A đàn địa, đàn đà bà địa, đàn đà bà đế, đàn đà cưu xá lệ, đàn đà tu đà lệ, tu đà lệ, tu đà la bà để, Phật đà ba chiên nễ, tát bà đà la ni a bà đa ni, tát bà bà sa a bà đa ni, tu la bà đa ni, tăng già bà lý xoa ni, tăng già niết dà đà ni, a tăng kỳ, tăng già bà dà địa, đế lệ a nọa tăng già đâu lược, a la đế ba la đế, tát bà tăng già địa, tam ma địa dà lan địa, tát bà đạt mạ tu ba lợi sát đế, tát bà tát đỏa lâu đà kiêu xá lược, a nâu dà địa, tân a tỳ cát lợi địa đế".

    Thế-Tôn! Nếu có Bồ-Tát nào được nghe chú Đà-la-ni này, phải biết đó là sức thần thông của Phổ-Hiền.




  8. #218
    Avatar của Mây trắng
    Tham gia ngày
    Jul 2015
    Bài gửi
    253
    Thanks
    169
    Thanked 115 Times in 25 Posts
    KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA
    QUYỂN THỨ BẢY : PHẨM "PHỒ-HIỀN BỒ-TÁT KHUYẾN-PHÁT"
    __________________________________________________ ______________________________________


    5. Nếu Kinh Pháp-Hoa lưu-hành trong Diêm-phù-đề có người thọ trì, thời nên nghĩ rằng : Đều là sức oai thần của Phổ-Hiền.

    Nếu có người thọ trì đọc tụng ghi nhớ chân chánh hiểu nghĩa thú trong Kinh đúng như lời mà tu hành, phải biết người đó tu hạnh Phổ-Hiền, ở nơi vô lượng vô biên các đức Phật, sâu trồng gốc lành, được các Như-Lai, lấy tay xoa đầu. Nếu chỉ in chép, người này mạng chung sẽ sanh lên trời Đao-Lợi.

    Bấy giờ, bốn muôn tám nghìn Thiên nữ trổi các kỹ nhạc mà đến rước , người đó liền đội mũ bảy báu ở trong hàng thể nữ, vui chơi khoái lạc, huống là thọ trì, đọc tụng, ghi nhớ chân chánh hiểu nghĩa thú Kinh, đúng như lời mà tu hành.

    Nếu có người nào thọ trì, đọc tụng, giải nghĩa thú Kinh, người đó khi mạng chung được nghìn đức Phật trao tay, khiến chẳng sợ sệt, chẳng đọa vào đường dữ, liền lên cung trời Đâu-Suất, chỗ Di-Lặc Bồ-Tát mà sanh vào trong hàng quyến thuộc trăm nghìn muôn ức Thiên nữ; được đức Di-Lặc Bồ-Tát có ba mươi hai tướng, chúng đại Bồ-Tát cùng nhau vây quanh. Có công đức lợi ích như thế cho nên người trí phải một lòng tự chép hoặc bảo người chép thọ trì, đọc tụng, ghi nhớ chân chánh đúng như lời mà tu hành.

    Thế-Tôn! Con nay dùng sức thần thông giữ gìn Kinh này, sau khi Như-Lai diệt độ, làm cho rộng lưu bố trong Diêm-phù-đề khiến chẳng dứt mất.


    6. Lúc bấy giờ, đức Thích-Ca Mâu-Ni Phật khen rằng: "Hay thay! Hay thay! Phổ-Hiền! Ông có thể hỗ trợ Kinh này làm cho nhiều chúng sanh an vui lợi ích, ông đã thành tựu bất-khả tư-nghì công đức, lòng từ bi sâu lớn, từ lâu xa đến nay phát tâm Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác, mà có thể thực hành nguyện thần thông đó, để giữ gìn Kinh này.

    Ta sẽ dùng sức thần thông giữ gìn người hay thọ trì danh hiệu Phổ-Hiền Bồ-Tát.

    Phổ-Hiền! Nếu có người thọ trì, đọc tụng, ghi nhớ chân chánh tu tập biên chép Kinh Pháp-Hoa này, phải biết người đó thì là thấy đức Thích-Ca Mâu-Ni Phật, như từ miệng Phật mà nghe Kinh điển này. Phải biết người đó cúng dường cho đức Thích-Ca Mâu-Ni Phật, phải biết người đó được Phật Ngài khen lành thay, phải biết người đó được Thích-Ca Mâu-Ni Phật lấy tay xoa đầu. Phải biết người ấy được đức Thích-Ca Mâu-Ni Phật, lấy y trùm cho. Người như thế chẳng còn ham ưa sự vui trong đời, chẳng ưa Kinh sách viết chép của Ngoại đạo, cũng lại chẳng ưa gần gũi Ngoại đạo và các kẻ ác, hoặc kẻ hàng thịt, hoặc kẻ nuôi heo, dê, gà, chó, hoặc thợ săn, hoặc kẻ buôn bán sắc gái. Người đó tâm ý ngay thật có lòng nghĩ nhớ chơn chính có sức phước đức. Người đó chẳng bị ba món độc làm não hại, cũng chẳng bị tính ghen ghét, ngã mạn, tà mạn, tăng thượng mạn làm não hại. Người đó ít muốn biết đủ, có thể tu hạnh Phổ-Hiền.

    7. Phổ-Hiền! Sau khi Như-Lai diệt độ, năm trăm năm sau, nếu có người nào thấy người thọ trì đọc tụng Kinh Pháp-Hoa phải nghĩ rằng: Người này chẳng bao lâu sẽ đến Đạo tràng, phá các chúng Ma thành Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác, Chuyển pháp luân, đánh pháp cổ, thổi pháp loa, rưới pháp vũ, sẽ ngồi trên pháp tòa Sư-tử trong đại chúng Trời Người.

    Phổ-Hiền! Nếu ở đời sau, có người thọ trì đọc tụng Kinh điển này, người đó chẳng còn lại ham ưa y phục, giường nằm, những vật nuôi sống, chỗ mong cầu chẳng luống, cũng ở trong hiện đời được phước báo đó.

    Nếu có người khinh chê đó rằng: "Ông là người điên cuồng vậy, luống làm hạnh ấy trọn không được lợi-ích", tội báo như thế sẽ đời đời không mắt. Nếu có người cúng dường khen ngợi đó, sẽ ở trong đời này được quả báo hiện tại.

    Nếu lại thấy người thọ trì Kinh này mà nói bày lỗi quấy của người đó, hoặc thực, hoặc chẳng thực, người này trong hiện đời mắc bệnh bạch-lại (12) . Nếu khinh cười người trì Kinh sẽ đời đời răng nướu thưa thiếu, môi xấu, mũi xẹp, tay chân cong quẹo, mắt lé, thân-thể hôi dơ, ghẻ dữ máu mủ, bụng thũng hơi ngắn, bị các bệnh nặng dữ.

    Cho nên Phổ-Hiền! Nếu thấy người thọ trì Kinh điển này phải đứng dậy xa rước, phải như kính Phật.


    8. Lúc Phật nói phẩm Phổ-Hiền Bồ-Tát khuyến phát này có hằng-hà-sa vô lượng vô biên Bồ-Tát được trăm nghìn muôn ức môn "Triền-đà-la-ni", Tam-thiên đại-thiên thế giới vi trần số các đại Bồ-Tát, đủ đạo Phổ-Hiền.

    Lúc Phật nói kinh này, Phổ-Hiền v.v... các vị Bồ-Tát, Xá-Lợi-Phất v.v... các vị Thanh-văn và hàng Trời, Rồng, Nhơn, Phi-nhơn v.v... tất cả đại chúng đều rất vui thọ trì lời Phật làm lễ mà đi.



    HẾT

    --------------

    KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA

    Quyển Thứ Bảy

    I.- Diệu-Âm hạnh khắp, thành trước nên sau, hoằng dương kinh này, toàn nhờ công tổng trì (17) , tà ma ngoại đạo theo hơi gió lánh xa, đạo chơn thường lưu thông, muôn pháp đều viên dung
    .

    NAM-MÔ PHÁP-HOA HỘI-THƯỢNG PHẬT BỒ-TÁT MA-HA-TÁT. (3 lần)

    II.- Pháp-Hoa Hải-Hội (13) đức Phật thân tuyên, ba chu (14) chín dụ nghĩa kinh mầu, bảy cuốn gồm bao trùm hơn sáu muôn lời, xướng tụng lợi người, trời.

    NAM-MÔ PHÁP-HOA HẢI-HỘI CHƯ PHẬT, CHƯ ĐẠI BỒ-TÁT, CHƯ HIỀN THÁNH TĂNG (3 lần)



  9. #219
    Avatar của Mây trắng
    Tham gia ngày
    Jul 2015
    Bài gửi
    253
    Thanks
    169
    Thanked 115 Times in 25 Posts
    KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA
    QUYỂN THỨ BẢY : PHẨM "PHỒ-HIỀN BỒ-TÁT KHUYẾN-PHÁT"
    __________________________________________________ ______________________________________


    III.- Một câu nhiễm tâm thần

    Đều giúp đến bờ kia

    Nghĩ suy ròng tu tập

    Hẳn dùng làm thuyền bè

    Tùy hỷ thấy cùng nghe

    Thường làm chủ với bạn

    Hoặc lấy hay là bỏ

    Qua tai đều thành duyên

    Hoặc thuận cùng với nghịch

    Trọn nhân đây được thoát.

    Nguyện này tôi giải thoát.

    Y báo cùng Chánh báo

    Thường tuyên Kinh mầu này

    Một cõi đến một trần

    Đều là vì lợi vật

    Cúi mong các đức Phật

    Thầm nhờ hộ trợ cho

    Tất cả hàng Bồ Tát

    Kín giúp sức oai linh

    Nơi nơi chưa nói Kinh

    Đều vì chúng khuyến thỉnh

    Phàm chỗ có nói Pháp

    Đích thân thờ cúng dường

    Một câu cùng một kệ

    Tăng tiến đạo Bồ-đề

    Một sắc và một hương

    Trọn không hề thối chuyển.



    IV.- Trời, A-tu-la, Dạ-xoa thảy

    Đến nghe Pháp đó nên chí tâm:

    Ủng hộ Phật Pháp khiến thường còn

    Mỗi vị siêng tu lời Phật dạy

    Bao nhiêu người nghe đến chốn này

    Hoặc trên đất liền hoặc hư không

    Thường với người đời sanh lòng từ

    Ngày đêm tự mình nương Pháp ở

    Nguyện các thế giới thường an ổn

    Phước trí vô biên lợi quần sanh

    Bao nhiêu tội nghiệp thảy tiêu trừ

    Xa lìa các khổ về viên tịch.

    Hằng dùng Giới hương xoa vóc sáng

    Thường trì Định phục để giúp thân

    Hoa mầu Bồ-đề khắp trang nghiêm

    Tùy theo chỗ ở thường an lạc.


    NAM-MÔ HỘ-PHÁP CHƯ TÔN BỒ-TÁT. (3 lần)



  10. #220
    Avatar của Mây trắng
    Tham gia ngày
    Jul 2015
    Bài gửi
    253
    Thanks
    169
    Thanked 115 Times in 25 Posts
    KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA
    QUYỂN THỨ BẢY : PHẨM "PHỒ-HIỀN BỒ-TÁT KHUYẾN-PHÁT"
    __________________________________________________ ______________________________________


    THÍCH NGHĨA:

    (1 ) Trên đầu đức Phật, thịt đùn cao lên như hình búi tóc, 1 tướng tốt trong 32 tướng tốt của thân Phật.

    (2 ) Mỗi vị Phật đều có đủ 10 hiệu này, phải đủ 10 hiệu này mới phải là Phật:

    1. Như-Lai: Toàn thể như như bất động, tùy duyên hóa độ mà đến trong muôn loài - đến trong muôn loài mà vẫn như như bất động.

    2. Ứng-Cúng: Ruộng phước vô lượng vì lợi quần sanh nên đến thọ sự cúng dường của chín giới.

    3. Chánh-Biến-Tri: Hiểu biết suốt thấu khắp tất cả pháp một cách chơn chánh đúng như thực.

    4. Minh-Hạnh-Túc: Minh: trí huệ, Hạnh: công hạnh lợi mình lợi người. Trí huệ và công hạnh đều đủ cả.

    5. Thiện-Thệ: Khéo qua. Qua Niết-bàn nhưng vẫn thường độ sanh, độ sanh nhưng vẫn không rời Niết-bàn.

    6. Thế-Gian-Giải: Rành rẽ tất cả pháp của thế-gian và xuất-thế-gian.

    7. Vô-Thượng-Sĩ: Đấng vô thượng, không còn ai trên.

    8. Điều-Ngự-Trượng-Phu: Bậc trượng phu hay điều hòa hóa độ chúng sanh nhu hòa, và hay ngự phục hóa độ chúng sanh cang cường.

    9. Thiên-Nhân-Sư: Thầy của tất cả Trời, Người v.v...

    10. Phật: Đấng Vô-thượng Chánh đẳng Chánh giác.

    "Thế-Tôn" hiệu chung của 10 hiệu trên. Nếu được đủ 10 đức hiệu trên thời là bậc tôn quý của thế-gian và xuất-thế-gian.

    (3 ) Kim-Cang: Một chất rất cứng rắn, không chi phá vỡ được.

    (4 ) Hiệu chung của tất cả người xuất gia.

    (5 ) Năm-Căn: nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân.

    (6 ) Người chủ, người dùng bùa chú thuốc độc để hại người khác.

    (7 ) Ta thường gọi là mưa đá.

    (8 ) Mặt trời trí huệ, ý nói trí huệ sáng chói như mặt trời.

    (9 ) "Lòng Bi" là lòng muốn cứu chúng sanh khỏi khổ, răn trừ các độc, như sấm vang làm khiếp vía các ma mị.

    " Ý TỪ" là muốn chúng sanh được hưởng các sự vui thỏa nên thường đem sự lợi lạc ban cho chúng sanh như mây rưới mưa đượm nhuần cỏ cây muôn vật.

    (10) Lòng tham giận, ganh, v.v... làm phiền nhiễu bức rức khổ não thân tâm người như lửa đốt, Bồ-Tát nói pháp trừ những tánh xấu trên đó làm cho thân tâm người thư thái mát mẻ, như rưới nước Cam lồ tắt lửa.

    (11) Địa-ngục, Ngạ-quỷ, Súc-sanh.

    (12) Bệnh hủi _ da tróc sần sùi, tóc mày đều rụng.

    (13) Hội lớn rộng rất đông như biển không thể lường biết!

    (14) 1) Thuyết-pháp chu, 2) Thí-dụ chu 3) Nhân-duyên chu. Phụ.- Bích-chi-Phật: có hai hạng:

    1) Ra đời không gặp Phật, không gặp Chánh pháp, nhân thấy sự biến đổi trong đời như hoa héo lá khô, v.v... mà tự ngộ lý vô thường, dứt kiến-tư-hoặc, thoát ly Sanh tử Luân hồi, gọi là vị: Độc Giác.

    2) Ra đời gặp Phật, gặp Chánh pháp, tu pháp " Thập-nhị-nhân-duyên" (xem Phẩm " Hoá-Thành-Dụ" thứ 7, quyển thứ ba), mà chứng ngộ Vô sanh, thoát ly Sanh tử Luân hồi gọi là vị "Duyên-Giác", 2 bậc: Độc-Giác cùng Duyên-Giác, cứ quả vị thì ngang với quả A-la-hán.

    (15) Người xứ Tây-Trúc ép dầu, trước giã nhỏ mè hay đậu v.v... ủ cho sanh trùng rồi sau mới ép. Ép dầu tức là sát hại nhiều trùng nên phải bị ương họa.

    (16) Để ví dụ những việc lâu xa khó gặp khó được. Kinh nói: "Như trong biển lớn có khúc cây bọng nổi trên mặt nước 100 năm một lần trôi qua, 100 năm một lần trôi lại; đáy biển có một con rùa đui, 100 năm một lần nổi lên mặt nước đón một bọng cây để chui vào. Biển rộng, cây 100 năm mới một lần trôi qua, rùa đã mù mà 100 năm mới nổi lên 1 lần, chực chui được vào bộng cây, khó lắm!'

    (17) Tức là "Đà-la-ni".



  11. The Following User Says Thank You to Mây trắng For This Useful Post:

    hoatihon (04-27-2017)

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 2 người đọc bài này. (0 thành viên và 2 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •