Phẩm XX. NGƯỜI KHÔNG TAI, MẮT, MŨI, LƯỠI
Khi bấy giờ Ðức Thế Tôn ở nước Xá Vệ tại tinh xá Kỳ Đà giảng thuyết chính pháp cho bốn chúng.
Nước ấy có ông Trưởng Giả nhà giàu sinh hạ năm cô con gái, không có con trai.
Giữa lúc vợ ông có mang thì ông chết.
Luật nước: - Nếu ai không có con trai, sau khi chết tài sản sẽ thuộc về Chánh phủ.
Sau khi ông Trưởng Giả nầy chết chính quyền địa phương lại tịch biên tài sản. Người con gái lớn của ông đến tâu vua:
- Tâu Bệ Hạ! Cha con mới chết, không có con trai, nhưng hiện nay mẹ con đương có mang, không rõ trai hay gái. Vậy xin bệ hạ khoan thứ cho một thời gian, để mẹ con ở cữ xong, nếu là con gái, khi đó chính phủ tịch thâu tài sản cũng không muộn, xin Bệ Hạ minh xét.
Vua Ba Tư Nặc, nghe lời cô tâu rất có lý, khen phải và nói:
- Con nói có lý, phải lắm, ta sẽ cho quan địa phương biết, không lo.
Cô bái tạ lui ra.
Chẳng bao lâu bà Trưởng Giả sinh được đứa con trai nhưng không có chân, tay, tai, mắt, có mồm, không lưỡi cũng như một cục thịt lại có nam căn (buồi) nên họ cho là con trai, đặt tên là Man Từ Tỳ Lê.
Khi bấy giờ cô gái lớn lên tâu vua và trình bày rõ cho ông nghe.
Vua nghe xong, ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói rằng:
- Em con tuy thế nhưng cũng có thể là con trai, vậy tài sản này em con có quyền được hưởng hết, chính phủ sẽ không thâu biên nữa!
- Dạ! Đội ơn Bệ Hạ! Con xin cáo lui!


Trả lời với trích dẫn